Lan Thi và Toa Đế đều chọn đáp án A Sinh, rõ ràng nói cho Chu Văn biết, hắn không cần cố kỵ gì.
Nếu ngay cả bọn họ cũng không thèm để ý, Chu Văn càng không cố kỵ gì nữa, tên Ước Sắt này, thật sự khiến người khác chán ghét, hiện tại có thể nhân cơ hội xử lý Thủ Hộ giả, nhất cử lưỡng tiện.
Lấy được đáp án vể sau, Chu Văn nhìn về phía Lý Bản Ức hỏi:
- Ngươi nguyện ý để ta thay thế ngươi đánh cuộc với hắn không?
- Đương nhiên nguyện ý, làm ơn cho hắn biết, Thủ Hộ giả cũng không có gì ghê gớm.
Lý Bản Ức hưng phấn nói.
- Không phải ngươi muốn khiêu chiến ta sao? Hiện tại có thể.
Lúc này Chu Văn nhìn về phía Ước Sắt nói.
- Ngươi thật sự tự tin, ngay cả Thủ Hộ giả cũng không để trong mắt sao?
Ước Sắt khinh thường mà bĩu môi, sau đó nhìn về phía Lý Bản Dụ hỏi:
- Thúc thúc, hắn có thể đại biểu các ngươi sao? Nếu hắn thua, ngươi có chịu đem trứng Thần thoại Phối sủng cho ta mượn không?
Lý Bản Dụ hơi do dự, Lý Bản Ức lại nhìn về phía hắn nói:
- Ba ba, thỉnh ngài đáp ứng đi, Chu Văn có được Phối sủng mạnh nhất Thái Tuế và Bạo Quân Bỉ Mông, hắn sẽ không thua, cầu xin ngươi, ba ba.
Lý Bản Dụ kỳ thật không tin tưởng Chu Văn như Lý Bản Ức, có điều trứng Thần thoại Phối sủng trân quý thế nào, chung quy vẫn thuộc về Lý Bản Ức, có một số việc, hắn cần phải trực tiếp trải nghiệm.
Chu Văn có thể thắng tự nhiên tốt, nhưng nếu thua, cũng cho Lý Bản Ức một bài học đắt giá, để hắn mãi mãi không quên.
Tuy rằng đại giá là một khỏa trứng Thần thoại Phối sủng, nhưng Lý Bản Dụ thấy, đây cũng không thể cái giá không thể tiếp thu.
Nếu Chu Văn biết Lý Bản Dụ suy nghĩ như vậy, chỉ sợ hắn sẽ cảm thán, nhỉ tử nhà có tiền thật sự quá hạnh phúc.
- Thúc thúc, không phải ta không tin ngươi, nhưng có một số việc, cần ký kết hợp đồng, miễn lúc đó không rõ ràng, lại tổn thương đến tình cảm gia đình.