Sau khi rời khỏi cửa hàng, Lý Huyền hỏi Lý Bản Dụ:
- Lý ca, ngươi nói tên Ước Sắt muốn làm gì vậy?
- Cái này…
Lý Bản Dụ có chút lưỡng lự.
Lý Bản Ức lại tức giận nói:
- Có cái gì không thể nói, tên Ước Sắt kia chính là một tên bạch nhãn lang.
Qua lời Lý Bản Dụ, đám người Chu Văn mới biết cặn kẽ tình huống.
Không khác phỏng đoán của Chu Văn lắm, mẫu thân Ước Sắt và thê tử Lý Bản Dụ là chị em ruột, sau này lúc Ước Sắt mười hai mười ba tuổi, cha mẹ bọn hắn tiến nhập Dị thứ nguyên lĩnh vực thần bí rồi không trở về nữa, từ đó Ước Sắt trở thành cô nhi.
Thế Lý Bản Dụ và thê tử hắn thu dưỡng Ước Sắt, mặc dù không thể tận tình như Lý Bản Ức, nhưng cũng tận lực chiếu cố, khiến hắn không cần phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, hơn nữa còn cung cấp cho hắn đủ loại tài nguyên.
Mặc ngoài Ước Sắt cực kỳ cung kính bọn hắn, sau khi lớn lên còn giúp bọn hắn kinh doanh nhà máy, ai biết hắn trong bóng tối động tay động chân, khiến rất nhiều lợi nhuận tài chính trong nhà không cánh mà bay, kém chút khiến nhà máy đóng cửa.
Lúc này Lý Bản Dụ hoài nghi Ước Sắt, cuối cùng điều tra ra vấn đề, nếu không phải nể tình mẫu thân hắn tạ thế, Lý Bản Dụ đã sớm cho hắn vào tù.
Còn phương diện chi tiết thế nào, Lý Bản Ức cũng không nói nhiều như vậy, có điều nghe ra, Ước Sắt khẳng định không đơn thuần chỉ làm những việc như vậy, bây giớ hắn còn đánh chủ ý tới trứng Thần thoại Phối sủng, quả thực vô liêm sỉ cực điểm.
Lý Huyền và Chu Văn nghe xong, đều ngẩn cả người, không ngờ trên đời này còn loại người như vậy.
Mà đây cũng không phải tin đồn, hôm nay tận mắt thấy Ước Sắt, khó trách Lý Bản Ức chán ghét hắn như vậy.
- Loại người này lại được Thủ Hộ giả nhìn trúng, xem ra tiêu chuẩn của Thủ Hộ giả cũng không có gì đặc biệt.