- Có phải ta uống nó, ngươi sẽ bỏ qua tỷ tỷ của ta?
Tần Linh nhìn chiếc bình trong tay Long Bà nói.
- Tần Linh, ném nó đi.
Di Già giãy dụa nói.
Long Bà lại lắc lắc trống lúc lắc, Di Già lập tức bị ghìm rốt cuộc không phát ra thanh âm nào, chỉ có thể run rẩy thống khổ trên mặt đất.
- Dĩ nhiên, Long Bà ta luôn nói một không hai, hôm nay tỷ tỷ ngươi đắc tội ta, cho nên nhất định một tên phải chết, ngươi và tỷ tỷ ngươi, ai chết cũng được.
Long Bà cười híp mắt nhìn Tần Linh nói:
- Dĩ nhiên, ngươi cũng có thể lựa chọn không uống, để tỷ tỷ ngươi chết đi, ngược lại ngươi và nàng không cùng phụ thân, cũng không tính tỷ muội ruột thịt gì, không phải sao?
- Ta uống, thả tỷ tỷ của ta.
Tần Linh cắn răng nói.
- Ta muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay, căn bản không cần lừa gạt ngươi, ngươi uống nó, ta lập tức thả tỷ tỷ ngươi.
Long Bà chậm rãi nói.
Di Già không phát ra được thanh âm nào, giãy dụa muốn đứng dậy đoạt lại cái bình trong tay Tần Linh, nhưng Long Bà lại lắc trống lúc lắc, Di Già lập tức ngồi phịch ở boong thuyền, thống khổ run rẩy.
Di Già biết nhất định có người động tay chân trên người nàng, bằng không với lực lượng Long Bà, căn bản không thể nào là đối thủ của nàng, càng không thể khiến nàng thảm bại như vậy.
Nhưng Di Già cũng không nhớ ra được, trên người mình lúc nào bị người ta động tay chân.
- Đừng rung nữa, ta uống.
Tần Linh nói xong, mở cái bình, mắt thấy sắp đem chất lỏng trong bình uống hết.
- Đứng uống!
Theo một âm thanh trong trẻo, đồng thời một đạo ánh đao chém về phía Long Bà trên boong thuyền.
- Tiểu Phong!
Tần Linh nhìn người tới, lập tức vừa mừng vừa sợ.
Phong Thu Nhạn mặt không biểu tình, trong tay cầm Mệnh hồn Đao, một đao tiếp một đao chém về phía Long Bà.
Thân hình Long Bà chập chờn, tránh né đao thế của Phong Thu Nhạn, vốn định phản kích, tuy nhiên lại phát hiện, đao thế của Phong Thu Nhạn như trường giang cuồn cuộn tới, không tìm được bất kỳ kẽ hở nào.