- Không phải, ta nghe không hiểu, ngươi có ý gì?
Mặt mũi Lý Huyền tràn đầy nghi ngờ nhìn Phong Thu Nhạn.
Phong Thu Nhạn giải thích nói:
- Bởi hai nhà quan hệ rất tốt, khi ta còn bé thường xuyên đi theo Linh tỷ đi chơi, như cái đuôi đằng sau lưng nàng. Có một lần, ta đi theo Linh tỷ đến phụ cận bờ biển chơi, khi đó phá cấm sinh vật còn ít xuất hiện, cho nên lúc đó hai người chúng ta ra bờ biển chơi.
Do dự một chút, Phong Thu Nhạn mới lại nói tiếp:
- Ta mơ hồ nhớ kỹ, có một đầu sinh vật phá cấm từ bên trong biển vọt ra, nhào về phía chúng ta đang ngồi trên bờ cát, còn mang theo mùi đặc biệt tanh, ta ngửi được khí tức kia, đầu óc trở nên hỗn loạn, tựa như sắp ngất đi, thời điểm này ta mơ mơ màng màng thấy Linh tỷ biến thành bộ dáng vô cùng đáng sợ, xông về phía sinh vật phá cấm kia, sau đó ta hôn mê bất tỉnh không biết gì nữa.
- Chờ thời điểm ta tình lại, thấy Linh tỷ ở bên cạnh, lại không nhìn thấy sinh vật phá cấm, ta nói đến sự tình sinh vật phá cấm, gương mặt Linh tỷ lại mờ mịt, hỏi ta có phải chơi quá mệt mỏi, ngủ rơi vào ác mộng hay không?
Vẻ mặt Phong Thu Nhạn cổ quái nói:
- Nhưng ta cảm thấy đó không phải mộng, chẳng qua ta không phát hiện phụ cận có dấu vết Dị thứ nguyên sinh vật, cho nên chuyện này ta một mực giấu ở trong lòng, không nói cho kẻ nào biết.
- Khi đó ngươi bao tuổi?
Lý Huyền hỏi.
- Ba bốn tuổi gì đấy.
Phong Thu Nhạn nói.
- Còn Tần Linh?
Lý Huyền lại hỏi.
- Mười ba mười bốn tuổi.
Phong Thu Nhạn suy nghĩ một chút mới trả lời.
- Tiều hài tử mới mười ba mười bốn tuổi, suy nghĩ lung tung rất bình thường, nói không chừng ngươi ngủ mơ hồ, Tần Linh mười ba mười bốn tuổi, khi đó nàng hẳn chưa tấn thăng Truyền kỳ? Trên cơ bản không cách nào sử dụng Phối sủng…
Lý Huyền phân tích nói.