Bốn ngươi rơi sau vào trận địa của địch, đã không còn chỗ trống né tránh, dù sao hết thảy tuyến đường đều bị khóa chặt, coi như bọn họ có thể giết mấy cái, đều bị quân cờ của bọn hắn miểu sát.
- Thua thì chơi xấu, ngươi còn dám nhận đệ nhất kỳ đạo?
Lý Huyền nói.
- Thiên hạ như kỳ, kẻ thắng làm vua, chỉ cần thắng, chính là thiên hạ đệ nhất.
Lão nhân đã nắm chắc thắng lợi trong tay, không lập tức động thủ.
Chu Văn nhìn lão nhân nói:
- Tại sao nhân loại như ngươi có thể điều khiển Dị thứ nguyên sinh vật bên trong Dị thứ nguyên lĩnh vực này?
Chu Văn không lo lắng an toàn của mình, hẳn chỉ hiếu kỳ tại sao lão nhân làm được.
- Ta là Kỳ vương, nơi này là Cờ Tướng Dị thứ nguyên lĩnh vực, thượng thiên chọn trúng ta trở thành Vương nơi nà, để cho ta một lần nữa chấn hưng Kỳ đạo.
- Thật sự hài hước, ngươi làm như vậy chấn hưng Kỳ đạo? Dựa vào gian lận thắng người khác, còn nói cái gì kỳ vương, thật sự hài hước.
Lý Huyền giễu cợt nói.
- Các ngươi vô tri như vậy, làm thế nào hiểu cờ tướng là gì, thắng là thắng, tất cả chết đi.
Lão nhân mệnh lệnh quân cờ của mình phát động công kích.
Chu Văn không do dự nữa, trực tiếp mở ra Thái Thượng Khai Thiên Kinh, phá vỡ cấm kỵ chi lực của Dị thứ nguyên lĩnh vực, trong chốc lát triệu hoán mấy vạn Âm Phù tinh linh ra.
Bành bành!
Mười lăm quân cờ của lão nhân giết chết được mấy Âm Phù tinh linh, nhưng vô cùng vô tận Âm Phù tinh linh lại sớm chiếm cứ toàn bộ không gian, che khuất toàn bộ bầu trời.
- Không. . . Không có khả năng. . . Ngươi làm sao có thể triệu hồi ra nhiều quân cờ như vậy… Bên trong ván cờ mỗi một phương chỉ triệu hoán tối đa 16 quân cờ…
Lão nhân kinh hãi muốn chết, Âm Phù tinh linh đầy trời, mỗi một cái đều là một con cờ, coi như một người không biết đánh cờ, cũng có thể trong nháy mắt giết chết hắn.
- Quy tắc của nơi này vô dụng đối với ta.