Điện thoại đột nhiên vang lên, Chu Văn nhìn thoáng qua dãy số, là Huệ Hải Phong gọi điện thoại tới.
Kết nối điện thoại về sau, thanh âm Huệ Hải Phong có chút ngưng trọng nói:
- Chu Văn, ngươi đang quan sát Ma phương chi chiến không?
- Đang xem.
Chu Văn hồi đáp.
- Ngươi có cảm giác Nhã kia có chút quen thuộc?
Huệ Hải Phong lại hỏi.
- Ngươi cũng cảm thấy hắn giống Chung Tử Nhã?
Chu Văn nói thẳng.
Huệ Hải Phong trầm mặc một hồi mới lên tiếng:
- Trên người hắn tựa hồ có bóng dáng lão sư.
Nguyên bản Chu Văn còn cảm thấy bản thân nghĩ quá rồi, hiện tại Huệ Hải Phong cũng cảm thấy như vậy, thoạt nhìn tám chín phần không sai, Chung Tử Nhã đã lựa chọn con đường vô cùng khó đi.
- Có thể chúng ta suy nghĩ quá, hắn không chắc chắn là Chung Tử Nhã.
Chu Văn nói.
Huệ Hải Phong cười khổ nói:
- Khả năng chúng ta đồng thời nhận lầm cực kỳ nhỏ, vẫn nên sớm tính toán tốt, trốn tránh không thể giải quyết vấn đề.
- Ngươi có ý gì?
Chu Văn hỏi, hiện tại hắn ngay cả Chung Tử Nhã ở nơi nào còn không biết, cũng không nghĩ ra biện pháp gì hợp lý.
- Vấn đề lúc trước lão sư hỏi chúng ta, ngươi còn nhớ rõ không?
Huệ Hải Phong hỏi ngược lại.
- Nhớ kỹ, hai con đường.
Chu Văn trả lời.
- Ta muốn đi con đường thứ nhất.
Huệ Hải Phong nói.
- Làm sao thử?
Chu Văn hỏi lại.
- Bên trong Dị thứ nguyên lĩnh vực, ta phát hiện không ít tài liệu kỳ dị, tỉ như Nguyên kim, Nguyên Tinh thường gặp, còn có một số loại hiếm gặp hơn, ta muốn thử một chút, xem có thể nghiên cứu ra đồ vật có thể đối kháng Dị thứ nguyên sinh vật. Nhân loại mấy ngàn năm nay, lợi dụng trí tuệ của mình trở thành chủ nhân Địa Cầu, có lẽ lần này, chúng ta vẫn luôn dựa vào trí tuệ thắng lợi.
Huệ Hải Phong nói.
- Con đường này không dễ đi.
Chu Văn biết con đường này khó khăn thế nào, An gia đầu nhiều tài nguyên như vậy, trước mắt nghiên cứu ra được đồ vật, đối kháng với Thần thoại sinh vật cũng không đem lại tác dụng lớn.