Chu Văn tùy tiện tuyển một thanh luyện tập kiếm, đó là loại kiếm thanh phong ba thước, công thủ nhẹ nhàng.
Loại kiếm gì đối với Chu Văn mà nói cũng không quan trọng lắm, hắn muốn luyện kỳ thật không phải tìm một thanh kiếm, mà luyện tập mười ba thức kiếm pháp ở Chốn đào nguyên lần trước.
Nghiêm chỉnh mà nói, kiếm thức không quan trọng, chân chính quan trọng chính là ba ngàn kiếm ý kia.
Nghe lão binh kia nói về sau, Chu Văn mới ý thức được, kỳ thật ngoại hình kiếm không quan trọng, mà phải biết rằng dùng kiếm để làm gì?
- Xuất kiếm.
Chu Văn nhìn Toa Đế nói.
Toa Đế không do dự, xuyên giáp kiếm trong tay nhanh như tia chớp đâm tới.
Chu Văn cơ hồ đồng thời xuất kiếm, đồng dạng nhanh như tia chớp, giống Toa Đế, đều là kiếm pháp chủ công.
- Thắng!
Cách Liệt nhìn kiếm Toa Đế đã đến trước ngực Chu Văn, mà kiếm Chu Văn vẫn cách Toa Đế một đoạn, không khỏi vui mừng quá đỗi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Toa Đế có thể thắng huấn luyện viên một lần, hắn coi đây là chuyện phi thường khích lệ, mà bản thân Toa Đế cũng không ngờ, mình lại thắng.
- Lại đến.
Chu Văn lại không biểu tình gì, thu hồi luyện tập kiếm tiếp tục nói.
Toa Đế thu hồi kiếm về sau, lại lần nữa sử dụng đồng dạng chiêu thuật, Chu Văn cũng vẫn dùng công đối công, kết quả vẫn như cũ, kiếm Toa Đế lại đụng Chu Văn trước.
- Tiếp.
Chu Văn thu hồi kiếm, tiếp tục nói.
Lần trước Chu Văn chỉ nhớ kỹ ba ngàn kiếm ý, bản thân vẫn chưa thực tế luyện tập qua, hiện tại Chu Văn muốn bản thân luyện tập qua ba ngàn kiếm ý, chân chính tìm chỗ vi diệu bên trong kiếm ý.
Liên tục mấy kiếm, Toa Đế đều thắng Chu Văn, nhưng trong nội tâm nàng lại có chút khiếp sợ.
Toa Đế có được Odin Chi Nhãn, động tác của Chu Văn trong mắt nàng không khác gì được tua chậm, cho nên chỉ cần tăng tốc huy kiếm có thể theo kịp, phá giải kiếm pháp Chu Văn.