(Số chương nhảy nhưng nội dung liền mạch)
Thời gian mở phòng trưng bày rất cởi mở, học sinh học viện chỉ cần thẻ học sinh có thể tự do ra vào.
Phòng trưng bày vừa mở cửa, Chu Văn đã quét thẻ học sinh tiến vào.
Nơi này bình thường cũng không có bao nhiêu học sinh đến, hiện tại lại quá sớm, thời điểm Chu Văn tiến vào phòng trưng bày, nhân viên công tác vẫn còn đang chỉnh lý, không có một học sinh nào đến đây.
Đã tới, Chu Văn cũng không vội vã xem đao, ban đầu đi xem xung quanh.
Nơi này chủ yếu trưng bày Nguyên Kim vũ khí, có điểu đại bộ phận đều là mô phỏng phẩm.
Đao là chính, thứ hai là thương và cung nỏ, kiếm và mấy thứ khác không phải chủ lưu, còn có một chút loại tấm chắn và khôi giáp, có điều số lượng rất ít, bởi hiệu quả không tốt lắm.
Sau đó là đủ loại Nguyên Kim đạn và súng ống, phần lớn đạn đều mạ vàng hoặc phụ gia thêm định lượng Nguyên Kim, thuần túy Nguyên Kim đạn tương đối ít thấy, bình thường đều dành cho sĩ quan cao cấp.
Súng phóng tên lửa cùng đạn pháo cũng có Nguyên Kim chế tạo, thế nhưng chỉ có thể áp dụng với Dị thứ nguyên sinh vật trên quy mô lớn, cho nên không thích hợp chiến đấu.
Phần lớn đều dùng đánh lui Dị thứ nguyên sinh vật phá cấm trên đại quy mô, hoặc đối phó với một số loại Dị thứ nguyên sinh vật Thực vật hệ vô phương di chuyển.
Chủng loại đao cực nhiều, từ nhỏ dài như bàn tay đến to lớn như trảm mã đao, khiến Chu Văn xem hoa cả mắt, nhưng nhìn tới nhìn lui, chỉ thấy đây chỉ là một loại công cụ mà thôi, không khác biệt gì lớn.
Nếu nói thuận mắt, không bằng Trúc đao mà Chu Văn thường dùng nhất.
Nhưng Chu Văn đã thử qua, mặc dù trong lòng của hắn nghĩ đến Trúc đao, cũng không có cách nào khiến Nguyên Khí Hoàn tấn thăng.
- Chẳng lẽ không có loại binh khí nào khiến người ta vừa gặp đã cảm mến sao?
Chu Văn có chút bất đắc dĩ, hắn vốn không phải người nhiệt huyết, nếu bảo hắn tìm một thanh binh khí quan trọng hơn mạng hắn, hắn thực sự không làm được.