- Khụ khụ, ngươi tới nơi này làm gì?
Tất Đạt thu chân về, có chút buồn bực nhìn Chu Văn.
- Chúng ta là đồng bạn hợp tác, ta đương nhiên muốn đi theo giúp ngươi.
Chu Văn khẽ cười nói.
Hắn cũng không phải một mực đi theo Tất Đạt, có điều thời điểm trước đó đến miệng núi lửa, Chu Văn đem Thái Cổ bào tử lưu lại đây làm cơ sở ngầm, vạn nhất nơi này có phát hiện gì, hắn cũng biết sớm.
Ai biết lại phát hiện Tất Đạt lén lén lút lút chạy tới nơi này, Chu Văn ngay từ đầu cảm thấy cái tên này có chút kỳ quái, dùng Đế Thính cẩn thận nghe ngóng, biết được không tin đại khái, cho nên đuổi theo ngăn cản hắn, muốn làm rõ ràng trước, dưới dung nham rốt cuộc có đồ vật gì?
- Không phải ta giúp ngươi tìm được sinh vật phá cấm kia rồi sao, hợp tác của chúng ta đã kết thúc, ngươi không đi giết sinh vật phá cấm, còn tới tìm ta làm gì?
Tất Đạt nói.
- Không thể nói như thế, ngươi lợi dụng ta đem đầu sinh vật phá cấm và đám người kia rời khỏi nơi này, nói rõ chúng ta vẫn còn quan hệ hợp tác, bảo bối nơi này hẳn cũng có phần của ta, ngươi nói đúng hay không?
Chu Văn chậm rãi nói.
Tất Đạt biết muốn đuổi Chu Văn đi là không thể, cắn răng nói:
- Tốt, ta nhận, đồ vật phía dưới chia đều, có điều ngươi phải cùng ta đi xuống.
Nói xong, Tất Đạt muốn đi vào bên trong dung nham.
- Chờ một chút, nói rõ trước bên dưới dung nham có gì?
Chu Văn đương nhiên không tin tưởng Tất Đạt, duỗi Trúc đao cản Tất Đạt lại.
Tất Đạt đột nhiên một quyền đánh ra, đánh vào Trúc đao, khiến Trúc đao chấn lệch ra một bên, sau đó đâm đầu vào trong nham tương.
Chu Văn nhìn dung nham phía dưới một chút, triệu hoán Ma Giáp Hổ Phách tướng, lệnh hắn đi theo, nhưng bản thân không đi xuống.
Ma Giáp Hổ Phách tướng tiến vào dung nham về sau, lập tức liền hưng phấn lên, trong cơ thể tử diễm trực tiếp thiêu đốt, di chuyển cực nhanh trong nham tương, đuổi về phía Tất Đạt bên dưới.
- Cái tên này thật khó dây dưa…