Thượng Sam Nại Tự nhìn chằm chặp Chu Văn, thù mới hận cũ cùng một chỗ xông lên đầu, vẫy tay, đem Thảo Thế kiếm trở lại, muốn xông lên đại chiến với Chu Văn.
Đột nhiên!
Nơi xa truyền đến một tiếng như thanh âm quái điểu thét dài, Thượng Sam Nại Tự nghe được thanh âm kia, hận hận trừng Chu Văn liếc mắt, trên thân nổ tung sương trắng, sau đó cứ như vậy biến mất.
- Cái gì Đại Thiên Ma, cũng không gì hơn cái này đi, một quyền bị đánh chạy. Còn trên Ma phương muốn nói cái gì đánh bại Bạo Quân Bỉ Mông rửa sạch nhục nhã, nàng xác định không muốn làm trò cười sao?
- Vẫn là Bạo Quân Bỉ Mông lợi hại, mà chủ nhân Bạo Quân Bỉ Mông cũng lợi hại không kém.
- Có ai biết người tuổi trẻ kia là ai chăng? Là người Lục đại gia tộc anh hùng sao?
- Không. . . Hắn không phải người Lục đại gia tộc anh hùng….
Lúc này có một người trung niên lại cố nén hưng phấn, tự nhủ.
Trên vai của hắn còn khiêng một đài camera cao tốc, vừa rồi trận chiến giữa Thượng Sam Nại Tự và Chu Văn đã bị hắn quay được.
Hắn là một phóng viên, vốn định đến Quy Xác đảo thử thời vận, nhìn một chút có thể gặp được Dị thứ nguyên sinh vật phá cấm tàn phá bừa bãi hay không, ai biết vừa lúc phát hiện được cuộc chiến này.
Làm một người phóng viên, tin tức của hắn vẫn tính linh thông, vừa lúc cũng biết Chu Văn, dù sao Chu Văn là đệ tử Vương Minh Uyên, lúc trước có rất nhiều người biết, hắn cũng vì chuyện này mới biết Chu Văn.
Nguyên bản hắn còn muốn qua phỏng vấn Chu Văn, nhưng sau khi Thượng Sam Nại Tự độn thổ rời đi, rất nhanh Chu Văn biến mất.
Phóng viên đành phải ngựa không ngừng vó trở về, sai đồng sự thu được video về sau, dùng tốc độ nhanh nhất viết xong bản thảo, phối hợp hình ảnh đăng lên.
Đại Thiên Ma leo lên vị trí đệ nhất bảng xếp hạng về sau, một mực bền lòng vừng dạ, nhưng người thực sự thấy nàng chiến đấu không nhiều.