- Ta nhẫn. . . Ta nhẫn. .
Hứa Ái khóe mắt run rẩy, trong lòng có tâm giết người.
Nhưng nơi này là Liên bang, mà trên thân Hứa Ái lại có nhiệm vụ đặc thù, tuyệt đối không thể bại lộ thân phận của mình, cho nên nàng vẫn kiềm nén lại xúc động bạt tai Cách Liệt.
- Các ngươi phải về học viện sao?
Chu Văn hỏi ba người Cách Liệt.
Tin tức của Âu Dương Lam thật nhạy bén, Chu Văn vừa mới vừa về tới học viện, liền nhận được cuộc gọi điện thoại từ nàng, gọi Chu Văn đến tối đi ăn cơm chung.
Chu Văn đáp ứng, thật lâu rồi hắn không thấy Chu Lăng Phong cùng Âu Dương Lam, mượn việc ăn cơm tốt gặp mặt đỡ nhớ.
Thay quần áo mới cho Nha Nhi, mang theo Nha Nhi cùng đi ăn cơm.
Nhưng đến lúc đó về sau, Chu Văn mới phát hiện Chu Lăng Phong không có tại đây, ngoại trừ Âu Dương Lam bên ngoài, còn có một nữ hài thoạt nhìn hai mươi tuổi.
Cô bé kia dĩ nhiên là Thượng Sam Nại Tự giả mạo Hứa Ái, nàng nhìn thấy Chu Văn cùng Nha Nhi cũng hơi ngẩn ra, lúc này mới nhận ra, Chu Văn lại là cái tên gia hỏa dám nói Đại Thiên Ma quá yếu.
- Đến đây Chu Văn, ta giới thiệu cho ngươi, đây là tiểu nữ nhi Hứa Ái…
Âu Dương Lam lôi kéo Chu Văn ngồi bên cạnh mình.
Âu Dương Lam không để Chu Văn ngồi bên cạnh Hứa Ái, bởi vì nàng hiểu rõ Chu Văn, biết Chu Văn căn bản sẽ không cùng nữ sinh nói chuyện phiếm, để cho hắn ngồi bên cạnh Hứa Ái, hắn cũng không nói cái gì.
- Tiểu Ái, đây là Nha Nhi, là cô nhi Chu Văn thu dưỡng, ngươi chớ nhìn hắn lạnh lùng, nhưng thực tế hắn rất tốt bụng.
Âu Dương Lam giải thích lai lịch Nha Nhi, đồng thời tô điểm cho Chu Văn.
- Hoàn cảnh như hiện tại, người ái tâm như vậy đã không còn mấy.
Hứa Ái khẽ cười nói.
- Đúng vậy, Tiểu Văn chẳng những có ái tâm, mà lại thiên phú dị bẩm, học một biết mười.