Chu Văn đang suy nghĩ làm sao đối phó làm sao đối phó lão nhân kia, điện thoại di động đột nhiên vang lên, cầm lên nhìn một chút, lại là Âu Dương Lam gọi tới.
Bởi có A Sinh báo nguy trước, Chu Văn biết đại khái Âu Dương Lam gọi điện thoại cho hắn làm gì, nhưng hắn lại không thể không nhận.
- Tiểu Văn, ngươi chạy đi nơi nào, làm sao gần đây không có bóng dáng ngươi?
Âu Dương Lam nói.
- Gần nhất ta đi Trương gia tham gia đấu giá hội, hiện tại đang trên đường trở về.
Chu Văn nói.
- Mất bao nhiêu ngày rồi, đừng nói đi Trương gia tham gia đấu giá hội, coi như đi hải ngoại, hiện tại cũng nên trở lại đi?
Âu Dương Lam bĩu môi một cái nói.
- Ta dự định tiện đường đi một chuyến thăm bạn.
Chu Văn đành phải nói dối.
- Bằng hữu? Nam hay nữ vậy?
Âu Dương Lam lập tức hỏi.
- Nam.
Chu Văn trả lời.
- Nam có gì đáng xem, ngươi mau trở về, ta giới thiệu cho ngươi một cô gái, cô bé này rất không tệ, bỏ lỡ cơ hội này không có lần sau đâu nha.
Âu Dương Lam lại khe cô gái kia một hồi, nói trên trời dưới biển, như kiểu nếu Chu Văn không cưới nàng làm lão bà, sẽ thua lỗ lớn.
- Lam tỷ, gần nhất ta không thể quay về.
Chu Văn đành phải tìm cái cớ.
- Ta mặc kệ, mười sáu tháng này, , ngươi nhất định phải trở về, ta giúp ngươi hẹn nàng gặp mặt, coi như cho Lam tỷ ta một lần mặt mũi, đi gặp người ta một lần, nếu ngươi không thích thật, Lam tỷ cũng không ép ngươi.
Âu Dương Lam quyết tâm muốn lôi kéo Chu Văn ra mắt.
- Ta sẽ cố gắng.
Chu Văn thực sự không có biện pháp gì, đành phải nói như vậy.
- Không phải cố gắng, mà nhất định phải.
Lời Âu Dương Lam xoay chuyển, còn nói thêm:
- Đúng rồi, còn Thượng Sam Nại Tự khiêu chiến, ngươi cũng không thể ứng chiến. Người hải ngoại có năng lực và Phối sủng gì, chúng ta đều không rõ, vạn nhất phát sinh chuyện ngoài ý muốn thì sao? Ta còn trông cậy vào ngươi sinh cho ta một ngoại tôn đây.