- Đây là kiếm pháp gì?
Chu Văn nhìn Bạch y nhân hỏi.
Lúc trước hắn không hề hứng thú gì đối với kiếm pháp của Bạch y nhân, chỉ muốn nhớ kỹ kiếm pháp, để Bạch y nhân nói cho hắn biết phương pháp rời khỏi nơi này, cho nên kiếm pháp này có tên là gì hắn cũng không hỏi.
Hiện tại Chu Văn lại không thể coi thường bộ kiếm pháp không thể thu hút này, bởi hắn không cách nào tự tin như ban đầu nói với Bạch y nhân, hắn nhớ kỹ bộ kiếm pháp này.
- Không có danh tự, ngươi cảm thấy nó thế nào, có thể đặt tên nó như vậy.
Bạch y nhân nói.
Chu Văn nhíu mày nhìn Bạch y nhân, nửa ngày không nói gì, mặc dù sớm nghĩ, Bạch y nhân không dễ dàng nói cho hắn phương pháp rời đi, có điều bộ kiếm pháp này quỷ dị, lại vượt qua tưởng tượng của hắn.
- Cần ta biểu diễn lại một lần nữa cho ngươi sao?
Bạch y nhân cười híp mắt nhìn Chu Văn hỏi.
- Không cần.
Chu Văn lắc đầu, trong tay cầm kiếm khoa tay, đồng thời không ngừng hồi ức mười ba thức kiếm pháp của Bạch y nhân.
Kiếm pháp của Bạch y nhân tựa như ô cùng vô tận biến hóa, Chu Văn mỗi lần hồi ức cũng không giống nhau, liên tục mấy ngày, Chu Văn không ngừng hồi ức, không ngừng dùng kiếm khoa tay, lại không có có kết quả gì.
Hiện tại Chu Văn, trong mắt đã che kín tơ máu, giống như Ma.
Dưới ánh trăng trong trẻo, Bạch y nhân ngồi dưới cây hoa đào, vừa nhìn Chu Văn luyện kiếm, một bên vuốt vuốt chén rượu trong tay, tự lẩm bẩm:
- Trên đời có sự tình không phải muốn mà làm được.
Nói xong, Bạch y nhân nhìn nguyệt mà uống, đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch.
Dòng suối dưới ánh trăng, phản chiếu thân ảnh của Bạch y nhân, thế nhưng thân ảnh phản chiếu, lại không phải nam tử điển trai, mà là một khô lâu mặc bộ quần áo tả tơi.
Lại qua hai ngày nữa, Chu Văn như nhập Ma, ngồi dưới cây hoa đào, hai mắt đã biến huyết hồng, cả người rơi vào trạng thái không tốt.