Lưu Vân thấy Tỉnh Đạo Tiên đang toàn lực đối phó thạch kiếm cùng lão nhân, căn bản không có ai quan tâm hắn, hắn ngay lập tức không do dự nữa, đầu ngón tay phát ra Tinh quang thần bí, năm ngón tay vung ra trong tích tắc, phảng phất xuyên qua hắc động biến mất không thấy gì nữa.
- A!
Tay Lưu Vân tay lóe lên mà quay về, đồng thời trong miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết, chỉ thấy năm đầu ngón tay của hắn bị thiêu đốt với bạch diễm, màu huyết nhục đều bị đốt hết, lộ ra bạch cốt âm u.
Mà hỏa diễm kia tốc độ cao lan tràn, cơ hồ trong nháy mắt, hỏa diễm kia sắp tràn vào bàn tay của Lưu Vân.
Lúc này Lưu Vân quyết đoán, cái tay còn lại hóa thành đao, trực tiếp trảm năm ngón tay kia xuống.
Năm ngón tay kia rơi xuống mặt đất, trong nháy mắt liền bị đốt thành tro bụi, nếu như hắn lại chậm một chút, sợ ngay cả cánh tay cũng không giữ được.
Tỉnh Đạo Tiên cười hắc hắc nói:
- Hỏa diễm bên trong Tử Đồng đan lô, coi như đỉnh cấp Thần thoại sinh vật Hỏa hệ cũng không dám đụng, ngươi dám đưa tay vào bên trong bắt đồ vật, thật có khí phách.
Năm ngón tay phải tàn đoạn, nghe được ngữ điệu đùa cợt của Tỉnh Đạo Tiên, thế mới biết Tỉnh Đạo Tiên một mực chú ý nhất cử nhất động của bọn họ, sở dĩ không có ngăn cản bọn hắn, bởi hắn tìn chắc đám người Chu Văn không lấy được đồ vật bên trong Tử Đồng đan lô.
Lưu Vân cũng không tức giận, chẳng qua lặng lẽ truyền âm cho Chu Văn nói:
- Đồ vật bên trong Tử Đồng đan lô, ta đụng phải, tuyệt đối không phải đan dược.
- Đó là cái gì?
Chu Văn hỏi.
- Không biết, ta chỉ mò tới một phần trong đó, cảm giác giống như là chuôi, cũng không biết là chuôi cái gì, bởi ta chỉ đụng nhẹ một cái, tay của ta đã thành thế này, căn bản không dám chắc.
Lưu Vân nói.
- Có phải đồ vật loại hình như đao kiếm?
Chu Văn lại hỏi.
- Có thể.
Lưu Vân gật đầu nói.
Nguyên bản hắn nghĩ cầm đồ vật bên trong ra ngoài, coi như không thể mang ra ngoài, cũng có thể uy hiếp Tỉnh Đạo Tiên thả nhất hồn bọn hắn bị nhốt bên trong Âm Dương Kính ra ngoài.
Hiện tại đồ vật không lấy ra được, ngược lại tay bị đả thương, tự nhiên không hi vọng gì.