Chu Văn cảm giác thân thể như bị khống chế, đi theo Tỉnh Đạo Tiên hướng về phía Tần Thủy Hoàng lăng mà đi.
Các hạng cơ năng trong thân thể hắn đều bình thường, nhưng không biết tại sao bản thân không tự chủ đi theo Tỉnh Đạo Tiên.
Chu Văn không mù quáng phản kích, sử dụng Đế Thính trước quan sát Cổ Kính mà Tỉnh Đạo Tiên ôm trong ngực, phát hiện bên trong Cổ Kính kia, lại có hư ảnh Chu Văn và Lưu Vân.
Vấn đề là Tỉnh Đạo Tiên đưa lưng về phía họ, Cổ Kính căn bản không thể chiếu bọn hắn, tại sao bên trong lại có hư ảnh bọn hắn?
Lưu Vân cũng bị lôi đi, trên tay hắn ngưng tụ lực lượng, nhưng hắn do dự vài lần, vẫn không dám ra tay.
Nhìn việc Tỉnh Đạo Tiên đưa lưng về phía bọn họ, thoạt nhìn tựa hồ không phòng bị gì, nhưng người nọ là Tỉnh Đạo Tiên, ngay cả Lưu Vân cũng không thể không xuy xét hậu quả.
Chu Văn không ra tay, mà âm thầm vận chuyển Nguyên Khí quyết, chuyển Mệnh hồn, thử xem có thể thoát khỏi sự khống chế của Cổ Kính hay không?
Nếu không thể thoát khỏi khống chế của Cổ Kính, thật sự muốn liều mạng với Tỉnh Đạo Tiên, nhất định bị áp chế, chiếm cứ thượng phong cơ hồ không thể.
Năng lực Hóa Tà của Đế Thính vô dụng, hiển nhiên năng lực của Cổ Kính không thuộc về Nguyền rủa lực lượng.
Chuyển sang Nguyên Khí quyết Đạo quyết, sử dụng Mệnh hồn Thái Thượng Khai Thiên Kinh, cũng không thể khiến Chu Văn thoát khỏi khống chế.
- Không phải Nguyền rủa lực lượng, cũng không phải Cấm kỵ chi lực, rốt cuộc Cổ Kính có lực lượng gì?
Chu Văn đột nhiên phát hiện một vấn đề.
Nha Nhi trong lồng ngực hắn, mà bên trong Cổ Kính lại không có bóng dáng của Nha Nhi.
- Tại sao không có hư ảnh Nha Nhi? Tại vì Tỉnh Đạo Tiên không muốn xuống tay đối với Nha Nhi, hay bản thân Nha Nhi đặc thù khiến Cổ Kính vô dụng đối với nàng? Nếu nói bản thân Nha Nhi tương đối đặc thù, vậy chỗ nào của nàng đặc thù?