- Ngươi tìm thấy hắn ở đâu?
Chu Văn đánh giá Lưu Vân, hắn có chút kỳ quái, vì cái gì Lưu Vân lại để ý chuyện này như vậy.
- Nhắc tới cũng trùng hợp, ban đầu ta đến đây chờ ngươi, ta đoán ngươi có Thổ Hành Thú về sau, tám chín phần sẽ đến Tần Thủy Hoàng lăng. Ai biết đợi trái đợi phải, không thấy ngươi đâu, lại phát hiện Tạ Ngữ Khôn bán đồ trong chợ, nhận ra hắn là một trong số những người kia, Thế là ta liền âm thầm theo dõi giám thị hắn, kết quả lại bị hắn phát hiện.
Lưu Vân dừng một chút, lại tiếp tục nói:
- Lưu Vân ta là ai? Hắn tự nhiên không phải đối thủ của ta, lão gia hỏa này vì bảo mệnh, nói cho ta biết một ít chuyện. Thế ta mới biết, lúc trước hắn đi Trác Lộc chiến trường cùng vài người khác, phụ trách giám sát đội khảo sát. Có điều về sau, những người khác và đội khảo sát đột nhiên biến mất, mà hắn nói bản thân vì sinh bệnh trở về trụ sở, cho nên mới trốn khỏi nhất kiếp, lời này ta đương nhiên sẽ không tin tưởng.
- Sau đó thì sao?
Chu Văn càng phát giác chuyện này cổ quái.
Hắn cảm thấy lão đầu kia, tám chín phần mười là Tỉnh Đạo Tiên, nhưng Lưu Vân lại nói hắn là Tạ Ngữ Khôn gì đó, còn liên quan đến đội khảo sát, chuyện này càng phức tạp.
- Sau đó hắn lôi kéo ta, nói bên trong Tần Thủy Hoàng lăng có nhiều đồ tốt, mà hắn lại có biện pháp đi vào, ta thấy hắn rất am hiểu Tần Thủy Hoàng lăng, lại thêm bản thân rất tò mò, tại sao hắn lại gấp gáp muốn tiến vào Tần Thủy Hoàng lăng như vậy, cho nên đáp ứng hợp tác với hắn trước, tạm thời ổn định hắn, sau đó chờ ngươi qua đây.
Lưu Vân nói.
Chu Văn đánh giá Lưu Vân một hồi lâu, lúc này mới hỏi:
- Tại sao ngươi lại cảm thấy hứng thú đối với chuyện đội khảo sát?
- Khụ khụ, đương nhiên bởi vì ta quan tâm tiểu sư đệ ngươi, ta biết ngươi hết sức quan tâm chuyện này, cho nên thuận tay giúp ngươi tra một chút.