Chu Văn mặc Ẩn Hình y, tuy hắn sử dụng năng lực ẩn hình, nhưng cũng dưới trạng thái ẩn thân, mà Oa tử như Sơn Thần, lại nhìn chằm chằm về phía hắn, hiển nhiên có thể phát hiện ra hắn.
Sơn Thần nhìn Chu Văn, hé miệng phát ra một tiếng kêu kỳ lạ.
Trong lòng Chu Văn cả kinh, thân hình nhanh chóng lui về phía sau, đồng thời rút ra Hoàng Kim Bá Kiếm, ngăn ngừa khả năng xuất hiện công kích.
Chu Văn không phát hiện bên trong miếu Sơn Thần có lực lượng kinh khủng gì lao tới, nhưng túi tiền trong quần hắn lại nhảy lên một chút, sau đó không động tĩnh.
- Đã xảy ra cái gì?
Chu Văn không rõ ràng trạng thái này thế nào, biết nhất định đã xảy ra cái gì, duỗi tay sờ vào trong túi, sắc mặt trở nên kỳ quái.
Túi tiền trong quần hắn hoàn hảo, có điều một chút tiền lẻ bên trong đột nhiên biến mất, tổng cộng hơn vài trăm đồng, đây là số tiền Chu Văn để dành dự phòng.
Hiện tại không còn một phân một hào nào, cứ như vậy hư không tiêu thất.
- Chẳng lẽ Sơn Thần kia giở trò quỷ? Nhưng nó làm thế nào?
Trong lòng Chu Văn kinh nghi, đột nhiên Sơn Thần lại nhìn về hắn kêu một tiếng.
Chu Văn vội vàng phi thân né tránh, hắn không biết rốt cuộc lực lượng của Sơn Thần thế nào, cho nên tận lực cách xa Sơn Thần, miễn phát sinh tổn thất lớn hơn.
Đáng tiếc Chu Văn trốn chậm, theo tiếng Sơn Thần kêu lên, Chu Văn chỉ cảm thấy cổ tay rung nhẹ, chiếc lắc tay hắn mang theo bên mình, lập tức biến mất.
- Không tốt!
Chu Văn đại kinh thất sắc, bản thân chiếc vòng tay không đáng tiền, ném mất thì thôi, nhưng trên vòng tay lại khảm nạm Hỗn Đỗn châu, mà bên trong Hỗn Độn châu có nhiều đồ vật giá trị, triệu lần không thể mất.
Lập tức Chu Văn trực tiếp đem Bạo Quân Bỉ Mông triệu hoán ra ngoài, để Bạo Quân Bỉ Mông thi triển Cự đại hóa, oanh kích về phía miếu Sơn Thần, muốn đem miếu Sơn Thần trực tiếp đập nát.