Hồng bảo thạch khảm nạm trên vòng cổ, dùng mắt thường không phát hiện vấn đề gì, nhưng Chu Văn sử dụng Mệnh hồn Ngục Vương Tôn về sau nhìn lại, phát hiện bên trong hồng bào thạch, lại có huyết sắc hư ảnh, bộ dáng giống một con nhện.
- Đây là vật gì? Linh thể sao?
Chu Văn nhìn về phía Nha Nhi hỏi.
- Cổ trùng.
Nha Nhi nói.
- Đây cũng là Cổ trùng ư?
Chu Văn hơi kinh ngạc, hắn nhìn thế nào cũng thấy bên trong Hồng bảo thạch kia chính là linh thể.
Có điều ngẫm lại cũng đúng, không có người quy định không thể có Linh thể Cổ, con nhện bên trong Hồng bào thạch này, rất có thể là loại Cổ trùng trên.
- Khó trách Nha Nhi sẽ cầm sợi dây chuyền này, nguyên lai trong này lại có một đầu Cổ trùng kỳ dị như vậy, cũng không biết đẳng cấp của nó là gì.
Chu Văn lấy điện thoại thần bí kiểm tra, chiếu về phía Hồng bảo thạch.
Khiến Chu Văn kinh ngạc chính là, sau khi kiểm tra, nó không phải là Dị thứ nguyên sinh vật, mà một Phối sủng.
Hồng Tâm cổ: Cấp độ Thần thoại.
Mệnh cách: Quả Phụ.
Mệnh hồn: Hồng Tâm Hoàng Hậu.
Vận Mệnh Chi Luân: Độc Tình.
Lực lượng: 72.
Tốc độ: 80.
Thể phách: 71.
Nguyên khí: 80.
Kỹ năng thiên phú: Thần kinh độc tố.
Phối hợp trạng thái: Mặt dây chuyền.
- Đây là Phối sủng đã ấp ra, tại sao nó vẫn còn bên trong này? Rốt cuộc chủ nhân của nó là ai?
Trong lòng Chu Văn có chút nghi hoặc.
Theo đạo lý mà nói, nếu chủ nhân Phối sủng tử vong, Phối sủng cũng tan thành mây khói.
Đầu Hồng Tâm cổ này rõ ràng đã được ấp, tuy nhiên nó lại bị nhốt bên trong Hồng bảo thạch, chủ nhân của nó cũng không có đem nó thu hồi lại, chuyện này có chút kỳ quái.
Chu Văn muốn tìm Lưu Vân hỏi một chút lai lịch của vòng cổ này, đáng tiếc hiện tại không thấy bóng dáng Lưu Vân đâu, đành phải lên mạng tìm tòi thông tin một thoáng, xem có chút manh mối nào không.