Qua hai ngày, Chu Văn đem Bạo Quân Bỉ Mông thu hồi lại, Trương Tiêu cũng không tới tìm hắn, xem như ngầm hiểu lẫn nhau.
Thời điểm Bạo Quân Bỉ Mông biến mất, Trương Tiêu lại thở dài một hơi, nếu thật sự nuôi nó một tháng, hắn thật sự táng gia bại sản.
Chu Văn một mực chờ đợi Lưu Vân, nhưng không chờ Lưu Vân đến, Trương Xuân Thu lại tới tìm hắn.
- Chu Văn, bên Ma Mộ phần xảy ra một chút vấn đề, ngươi có thể đem Bạo Quân Bỉ Mông cho chúng ta mượn dùng một chút không?
Trương Xuân Thu nghiêm túc, thoạt nhìn sự tình rất nghiêm trọng.
- Chuyện gì xảy ra?
Cũng bởi vì nghiêm trọng, Chu Văn mới càng cần hỏi rõ ràng, không thể đem Bạo Quân Bỉ Mông đi mạo hiểm.
- Trước đó số lượng Ma thạch mọc ra đều bị Bạo Quân Bỉ Mông ăn hết, mấy ngày nay cũng không có chuyện gì phát sinh, nhưng ngay vừa rồi, Ma thạch lại bắt đấu sinh trưởng, mà tốc độ sinh trưởng lại nhanh hơn so với trước. Ta muốn nhờ Bạo Quân Bỉ Mông đi ăn thử một chút.
Trương Xuân Thu nói.
- Thuận tiện để ta đi cùng được khoongA?
Chu Văn hỏi.
- Dĩ nhiên.
Trương Xuân Thu cũng không nhiều lời, trực tiếp liền xoay người dẫn đường.
Rời khói thôn trấn về sau, Trương Xuân Thu triệu hồi ra một đầu Tiên Hạc, mang theo Chu Văn cùng lên đường.
Nguyên bản Chu Văn coi rằng phụ cận Long Hổ sơn toàn là Tiên cảnh, nhưng đến Ma Mộ phần về sau, mới biết được sự thật không hoàn toàn như vậy.
Bên núi có một nơi, trăm hoa tàn lụi vạn vật không sinh, giữa ban ngày, ánh mặt trời rõ ràng không thể chiếu thẩng xuống, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy âm trầm lợi hại.
Bên trong có một vùng không đáng chú ý, Chu Văn thấy được một ngôi mộ nhỏ, không lớn bao nhiêu, nếu không phải Trương Xuân Thu nói đây là Ma Mộ phần, Chu Văn cũng không thề ngờ phần mộ nhỏ nhỏ này lại có lai lịch lớn như vậy.