- Nha Nhi, đừng nói ta không dạy ngươi, người sống một đời cái gì cũng không quan trọng bằng chữ Ăn, nhất định phải xứng đáng với bản thân, bằng không phí phạm một đời. Mặc dù cái thành nhỏ này không đáng chú ý, nhưng nơi này có món mỳ Hoàng Thánh cực ngon, ta dẫn ngươi đi nếm thử.
Lưu Vân mang theo Nha Nhi tiến vào bên trong.
Đến cổng tiếp đãi, Lưu Vân như làm ảo thuật, trong tay xuất hiện thêm một bao trắng, mang theo Nha Nhi tiến vào.
Người tiếp đãi cũng không nhận ra hắn, có điều khung cảnh nơi này rất lớn, bày hơn trăm mâm, có những kẻ không hề quen biết đến người bình thường, rất nhanh có người an bài vị trí cho Lưu Vân.
- Chờ một lát nữa sẽ có đồ ăn ngon, ngươi đi theo Chu Văn khẳng định chịu khổ vô cùng, món gì ăn ngon cũng chưa từng ăn, đi theo ta lại khác, sơn hào hải vị, ngươi có thể thoải mái nếm thử, ngươi cứ ngoan ngoãn đi theo ta, cam đoan ngươi không thiệt thòi.
Lưu Vân nhỏ giọng nói với Nha Nhi.
Người bên cạnh nghe thấy Lưu Vân nói chuyện, mặc dù không biết hắn, có điều như vẻ quen thuộc nói:
- Chàng trai, nghe ngươi nói như vậy, ngươi trải nghiệm không tí chỗ?
- Đương nhiên, không phải ta khoác lác, Liên bang có tứ khu, thành thị lớn nhỏ, nhưng nếu có danh hiệu trên cơ bản đều bịu ta đi một lượt.
Lưu Vân so với hắn còn hay nói, lập tức cùng ngồi cùng bàn người nói chuyện khí thế ngất trời, đồng thời cũng làm rõ hôm nay, ai xử lý tang lễ này.
Xem khí phái này, biết người xử lý tang lễ không phải người thường, trong nhà này có bốn huynh đệ, ba trong số đó là Sử thi cường giả, danh xưng Trần thị tam kiệt, tại đây loại thành thị nhỏ này mà nói, chính là điểm tiêm hào phú.
Trước đây không lâu, lão gia tử nhà bọn hắn qua đời, hầu hết người có mặt mũi tại đây đều được mời tới.
Lão gia tử khi còn sống giao hữu rộng lớn, nhân duyên cũng tốt, cho nên rất nhiều người tới, bọn hắn thì ngồi hơi xa, là bàn bố trí ngoài định mức, còn khách mới chân chính đều ngồi bên trong.