Lưu Vân mang theo Nha Nhi trực tiếp rời khỏi Lạc Dương, cưỡi một đầu đại ưng bay vào trong núi rừng, coi như An Thiên Tá tự mình hạ lệnh bắt hắn, chỉ sợ không kịp.
- Hắc hắc, tiểu nha đầu, có ngươi trên tay của ta, không sợ Chu Văn tên hỗn đản kia không đến Long Hổ sơn.
Lưu Vân nhìn thoáng qua Nha Nhi ngồi bên cạnh.
Khiến cho hắn có chút ngoài ý muốn chính là, nếu hài đồng bình thường gặp loại tình huống này, chỉ sợ đã khóc nhè.
Nhưng trên mặt Nha Nhi lại không biểu tình gì, dường như chẳng có gì phát sinh, ngoan ngoãn ngồi trên đại ưng, cũng chẳng sợ độ cao.
- Không phải kẻ ngu chứ?
Lưu Vân cảm thấy Nha Nhi khẳng định đầu óc có vấn đề.
Làm gì có hài đồng nào trấn định như vậy, đứng nói hài đồng nhiều tuổi hơn chút, coi như mười một mười hai tuổi, chỉ sợ khóc nhè.
- Này nhóc, đưa vòng cổ cho ta, ta đổi cho ngươi cái khác.
Thấy Nha Nhi có chút ngốc, Lưu Vân cũng không có tâm tình nói gì với nàng, đưa định giật vòng trên cổ nàng.
Sợi dây chuyền này cũng không bình thường, đó là trân tàng Tạp Bội gia tộc, mặc dù không phải vật phẩm Dị thứ nguyên, nhưng trước Dị thứ nguyên phong bạo, sợi dây chuyền này rất nổi tiếng.
Tên sợi dây truyền này là Thần Tình Yêu Ban Ân, trước Dị thứ nguyên phong bạo, có nữ vương mấy quốc gia đã từng đeo qua nó, đây là trân bảo có giá trị liên thành.
Có điều sợi dây chuyền này còn có một cái tên khác, gọi là Quả Phụ Hoàng Hậu, lúc mới bắt đầu sợi dây chuyền này là lễ vật của một vị Quốc Vương tặng Hoàng hậu của mình, đây là thứ Quốc Vương biểu đạt tình yêu của mình cho nàng, ban đầu nó dùng Hồng bảo thạch tốt nhất, lại thêm danh sư chế tạo và khảm nạm, chế tạo ra nó.
Nhưng ai biết tiệc vui chóng tàn, tặng sợi dây chuyền này không bao lâu, vị Quốc Vương kia vị bệnh tật mà qua đời, mà vị Hoàng hậu lại trở thành Nhiếp chính nữ vương.