- Ta muốn lầy đầu Băng Tằm Cổ Vương này đổi lấy tự do cho ngươi.
Chu Văn chỉ chỉ đầu Băng Tằm Cổ Vương trên mặt đất nói.
Cổ Nữ gật đầu, sau đó ngón tay điểm điểm trên người Băng Tằm Cổ Vương một chút, đầu Băng Tằm Cổ Vương hung ác bá đạo, lại ngoan ngoãn bò về phía Chu Văn, dừng lại dưới chân Chu Văn, lại không công kích hắn.
- Xem ra Tiêu gia thật sự xem nhe lực lượng Cổ Nữ, nếu bọn họ biết Cổ Nữ có thể dễ dàng điều khiển đỉnh cấp Cổ trùng như Băng Tằm Cổ Vương, không biết bọn hắn sẽ có biểu tình gì?
Chu Văn lấy Nguyên Kim hồ mà Độc Cô Trùng chuẩn bị đặt trên mặt đất, mà đầu Băng Tằm Cổ Vương kia tự mình nhày vào, như sủng vật biết nghe lời.
Trong lòng Chu Văn vừa động, nhìn về phía Cổ Nữ hỏi:
- Ngươi có thể khống chế Băng Tằm Cổ Vương kia, làm nó thoạt nhìn như vừa bị ta bắt được không?
Cổ Nữ lại gật đầu lần nữa. thoạt nhìn nàng có thể làm được.
- Vậy ngươi đợi một chút rồi khống chế Băng Tằm Cổ Vương, làm nó như bị ta bắt được.
Chu Văn đem kế hoạch của mình nói cho Cổ Nữ một lần, xác định Cổ Nữ hiểu về sau, Chu Văn mang theo Băng Tằm Cổ Vương đi về phía Lý Huyền.
- Không tốt, Cổ Nữ lại thất bại, có người đoạt Băng Tằm Cổ Vương đi rồi.
Sắc mặt Tiêu Thiên Phóng đột nhiên biến đổi.
- Sao có thể? Ai có thể trước mặt Cổ Nữ thần không biết quỷ không hay cướp Băng Tằm Cổ Vương?
Tiêu Lục Kỳ hoảng sợ, có chút không thể tin được nói.
- Không biết, Cổ trùng chúng ta bố trí đều không phản ứng, mà Cổ Nữ cũng không phát hiện được tung tích của hắn.
Sắc mặt Tiêu Thiên Phóng khó xem, tiếp tục nói:
- Ta đã gọi Cổ Nữ trở về, hiện tại chỉ có thể toàn lực bắt đầu Băng Tằm Cổ Vương này.
Tiêu Thiên Phóng vừa dứt lời, lại thấy Chu Văn lần trước rời khỏi, lại trở về bên người Độc Cô Trùng, hắn nói với Độc Cô Trùng mấy câu, thẳng hướng về phía đầu Băng Tằm Cổ Vương kia.
- Chẳng lẽ hắn đã đoạt đầu Băng Tằm Cổ Vương kia?
Tiêu Thiên Phóng lộp bộp một thoáng.
Tiêu Lục Kỳ dẫn người chặn Chu Văn, không cho hắn tới gần chiến trường, đồng thời hô Độc Cô Trùng nói: