- Nếu không được, chúng ta bỏ đánh cuộc đi? Ban đầu ta chỉ đùa một chút.
Lý Huyền nói với Độc Cô Trùng.
- Nói giỡn cái gì? Độc Cô Trùng ta nhất ngôn cửu đỉnh, nếu ta không bắt được Băng Tằm Cổ Vương, Độc Cô Trùng nhận làm đồ đệ ngươi.
Độc Cô Trùng thổi râu trừng mắt nói.
Lý Huyền cười nói:
- Bản lĩnh của ngươi ta cũng kiến thức qua, nếu chỉ có một con Băng Tằm Cổ Vương, ngươi khẳng định có thể bắt được. Nhưng hiện tại có một đôi, đây là chuyện ngoài dự đoán của mọi người, hiện tại việc cá cược của chúng ta, không ai thua không ai thắng, như vậy công bằng đi?
- Không được, đại trượng phu nói lời phải giữ lời, nếu ta không bắt được Băng Tằm Cổ Vương, sẽ nhận ngươi làm sư phụ, tuyệt đối không nuốt lời.
Nói tới đây, Độc Cô Trùng ngay đầu nhìn về phía Chu Văn nói:
- Nếu Lý Huyền là sư phụ ta, Chu Văn ngươi chính là sư thúc ta, sư thúc dạy ta một chút bản lĩnh sẽ không quá phận đi?
Chu Văn trợn mắt há hốc mồm nhìn Độc Cô Trùng, thật sự không thể tin được, lão già này là người Lục đại gia tộc anh hùng, cái này không biết xấu hổ đi.
- Tốt, có phải ban đầu ngươi đã có chủ ý này?
Lý Huyền nghe xong, ngẩn cả người, lúc này mới phản ứng lại, biết bản thân đã bị lừa.
Độc Cô Trùng cười hắc hắc nói:
- Độc Cô Trùng ta là kẻ tôn chỉ thực dụng tối thượng, ta nhận ngươi làm sư phụ thì sao? Ngươi vẫn muốn ta dạy ngươi nuôi Cổ, trên danh nghĩa ngươi vẫn là sư phụ ta, kỳ thật ta lại là sư phụ ngươi, chỉ là xưng hô thôi không quan trọng. Nếu Chu Văn có thể dạy ta nuôi Phượng Hoàng, đứng nói gọi sư thúc, bảo ta gọi sư gia cũng được.
Chu Văn và Lý Huyền đều choáng váng, đây là lần đầu tiến bọn hắn gặp người như Độc Cô Trùng vậy, coi như lần này mở rộng tầm mắt.