Thiếu nữ một mực nhìn Chu Văn, thế nhưng không có hô cũng không có gọi, cũng không biểu lộ thất kinh.
Cái này khiến Chu Văn hơi khó xử, nếu thiếu nữ kia biểu hiện tư thái đối địch, hoặc hét lên, hắn đã sớm ra tay xử lý thiếu nữ kia.
Nhưng bây giờ bị nàng nhìn như vậy, mà nàng lại không hô không nháo, khiến Chu Văn ngại trực tiếp ra tay.
- Nhiều người Tiêu gia lại không nhận ra ta, có phải thiếu nữ này không phải người Tiêu gia?
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, thấy chuyện này rất có khả năng, bằng không thiếu nữ không có đạo lý không gọi người.
Nếu thiếu nữ là người biết nói, có lẽ có thể lừa dối một thoáng, nói không chừng có thể moi một ít thông tin hữu ích từ nàng.
Đáng tiếc cái miệng của Chu Văn không tốt, cho nên hắn chẳng qua cười cười, giả vở bản thân tùy tiện dao chơi, muốn rời khỏi.
Chu Văn hướng bên cạnh đi vài bước, muốn vòng qua thiếu nữ kia, nhưng thiếu nữ lướt ngang hai bước, vừa vặn chặn đường đi của hắn lại, hiển nhiên không chịu thả hắn đi.
- Khụ khụ, ngượng ngùng, ta đi lộn chỗ, quấy rầy.
Chu Văn nói xong, lại đi một bên khác vài bước, muốn đi vòng qua thiếu nữ kia.
Nhưng thiếu nữ kia lại ngăn cản hắn lại, lại không định động thủ, thoạt nhìn không định gọi người.
- Ngươi chặn ta lại làm gì? Ngươi có chuyện gì cần ta giúp không?
Chu Văn dự định thử một chút, thử dùng cái miệng không tốt của mình thuyết phục thiếu nữ kia.
Thiếu nữ y nguyên không nói lời nào, cứ như vậy nhìn hắn, một mực dò xét Chu Văn.
- Người Tiêu gia cổ quái như vậy sao?
Chu Văn cảm giác thiếu nữ này có chút kỳ quái.
Không nói hành vi của nàng khiến người ta không thể lý giả, thời điểm ngay từ đầu Chu Văn tiến vào sân nhỏ, cũng không phát hiện được nàng, dùng năng lực Sử thi, nếu trong sân có người, Chu Văn hẳn phát hiện được từ lâu.