Đám người Chu Văn dưới chân núi, chỉ nghe được thanh âm ken két ken két trừ bên trong núi lửa truyền ra.
Ba người Cốc Sơn Thủy nghe được thanh âm về sau, chậm rãi theo miệng núi lửa lui xuống, bọn hắn một bên lui một bên đào rãnh đổ thi dầu, tạo thành một rãnh nhỏ dài.
Chỉ chốc lát sau, ba người Cốc Sơn Thủy lui xuống, trốn đằng sau nham thạch cùng bọn Chu Văn.
Rất nhanh, bên trong miệng núi lửa truyến đến tiếng dị động, một đầu Cổ trùng theo miệng núi lửa bò lên.
- Đây không phải Độc Giác Tiên sao?
Chu Văn đứng xa xa đánh giá đầu Cổ trùng kia, thấy hình dạng của nó rất giống Độc Giác Tiên, trên người có hắc giáp, trên đầu có nhất giác chĩa về phía trước.
Đầu Cổ trùng kia leo ra ngoài, dọc theo rãnh thi dầu bò xuống, liếm sạch sành sanh thi dầu dưới đất.
Mắt thấy Cổ trùng từng chút leo xuống, vẻ mặt Cốc Sơn Thủy trở nên ngưng trọng lên, Cốc Lâu cùng Cốc Hòa thoạt nhìn cũng rất khẩn trương.
Cốc Sơn Thủy nhìn về phía Chu Văn, Chu Văn khẽ gật đầu, Cốc Sơn Thủy cầm vật chứa làm bằng kim loại đặt bên trong một khe hở, sau đó đổ hơn chục bình thi dầu vào đó, cơ hồ chứa đầy vật chứa kim loại.
Hàng loạt thi dầu tản ra mùi, lập tức hấp dẫn sự chú ý của Thi trùng, nó bày cánh trong suốt, lại nhanh chóng bay về phía vật chứa kim loại.
Nó đứng trước rìa vật chứa, duỗi đầu, hút thi dầu bên trong.
Vật chứa kia hơi sâu, Thi trùng hút một nửa về sau, không hút được thi dầu phía dưới, chỉ có thể bò vào trong vật chứa.
- Ngay lúc này.
Cốc Sơn Thủy lập tức ra hiệu Chu Văn động thủ, bản thân cũng lao về phía vật chứa kim loại.
Chu Văn để Tiểu điểu bay qua, rơi vào rìa vật chứa.
Thi trùng thấy được Tiểu điểu, lại không sợ hãi giống Cổ trùng bình thường, lập tức giương nanh múa vuốt giằng co với Tiểu điểu, có điều dễ thấy nó cũng có chút kiêng kỵ Tiểu điểu, không lập tức phát động công kích.