Có Cốc Sơn Thủy dẫn đường, bọn hắn rất nhanh đến Thanh Lai.
Cốc Sơn Thủy tìm một chỗ nghỉ ngơi, chỗ hắn muốn đi, ngay tại phụ cận Thanh Lai.
Thanh Lai và vùng Mãnh Rải có chút khác biệt, có rất nhiều người xăm mình và đeo Phật bài trên người.
Sau khi ăn cơm tối, đám người Lý Mặc Bạch và Điệp ra ngoài đi dạo một vòng Thanh Lai, Chu Văn thì lưu tại chỗ ở, cũng không dự định ra ngoài.
Bởi Dị thứ nguyên lĩnh vực của Thanh Lai không trong thành thị, cho nên đi ra ngoài cũng không tìm thấy Dị thứ nguyên lĩnh vực.
- Chu tiên sinh, ngày mai đi bắt Thi trùng, có mấy lời hôm nay ta phải nói rõ ràng trước, miễn đến lúc đó xảy ra phiền toái.
Cốc Sơn Thủy đi vào gian phòng Chu Văn nói.
- Cốc sư phụ, xin mời ngài nói.
Chu Văn mời Cốc Sơn Thủy vào phòng.
- Địa phương ta muốn đi bắt Thi trùng gọi là Long Thi hà, truyền thuyết đã từng có một đầu Long chết ở nơi đó. Thật giả không rõ, thế nhưng Long Thi hà vô cùng nguy hiểm, bên trong Cổ trùng ít nhất cấp độ Sử thi, ngẫu nhiên sẽ có Thần thoại Cổ trùng xuất hiện, ngay cả người Độc Cô gia tiến vào Long Thi hà cũng phải cần thận.
Dừng một chút, Cốc Sơn Thủy lại tiếp tục nói:
- Thi trùng lần này ta muốn bắt, là khu vực nguy hiểm nhất tại Long Thi hà, bên trong có nhiều thứ cấm kỵ, mà Thi trùng rất đặc biệt, ta hoài nghi nó chính là Thần thoại Cổ trùng được thai nghén bên trong Long Thi hà, đến lúc đó cho dù có Phượng Hoàng thần điểu tương trợ, chỉ sợ không dễ thu phục, cho nên không được chủ quan, qua loa.
Sau đó, Cốc Sơn Thủy lấy ra một tờ địa đồ tự chế, đem tình huống chi tiết nói cho Chu Văn.
Người biết sự tồn tại của Thi trùng không nhiều, mà muốn dẫn dụ Thi trùng ra ngoài cũng không phải chuyện dễ, cần phải dùng một chút thủ đoạn đặc thù.
Cốc Sơn Thủy đem kế hoạch và thủ đoạn của hắn trình bày rõ ràng, để Chu Văn dễ phối hợp với hắn.