- Người này là ma quỷ sao?
Điệp nhìn Chu Văn, chỉ cảm thấy không rét mà run.
Bọn họ trăm cay ngàn đắng đi tới đây, chỉ muốn khế ước với Thủ Hộ giả, đạt được lực lượng cường đại.
Mà Chu Văn lại một chưởng chặt đứt đầu Thủ Hộ giả, cho dù biết người này cũng không phải địch nhân, nhưng loại thực lực chênh lệnh như trời đất này, như cũ vẫn khiến người ta cảm giác tuyệt vọng, thậm chí thể xác và tinh thần rùng mình.
Lý Mặc Bạch lại không cho rằng như vậy, ánh mắt hắn nóng rực, gắt gao mà nhìn chằm chằm Chu Văn, như phát hiện tân đại lục.
- Hóa ra còn đường đi như vậy sao?
Lý Mặc Bạch chỉ cảm thấy trong cơ thể phảng phất có một ngọn lửa nhiệt huyết đang thiêu đốt.
Trong cơ thể Chu Văn không có hỏa diễm, nhưng theo thân thể Thủ Hộ giả phân giải, có một cỗ lực lượng dũng mãnh tiến vào thân thể hắn, khiến Mệnh hồn Sát Lục Giả hấp thu nguồn năng lượng kia, trở nên mạnh mẽ.
Điều khiến Chu Văn thất vọng chính là, tuy Sát Lục Giả trở nên mạnh hơn, nhưng khi cỗ năng lượng kia hoàn toàn hấp thu, Sát Lục Giả vẫn chưa đủ tấn thăng Hoàn Mỹ Thể.
- Rốt cuộc phải giết chết bao nhiêu Thủ Hộ giả, Mệnh hồn Sát Lục Giả mới tấn thăng Hoàn Mỹ Thể đây?
Trong lòng Chu Văn thở dài.
Đám người Lý Mặc Bạch và Cốc Sơn Thủy trở lại, Chu Văn nói:
- Xin lỗi, không cho các ngươi cơ hội nếm thử.
Lý Mặc Bạch cười nói:
- Không liên quan, chuyện này không quan trọng, nếu tiện có thể nói cho ta biết, tai sao ngươi muốn giết Thủ Hộ giả không? Tại sao ngươi không khế ước với hắn?
- Không cần khế ước.
Chu Văn không có biện pháp giải thích quá nhiều.
- Cũng đúng, ngươi xác thực không cần.
Lý Mặc Bạch nói.
Đám người Cốc Lâu cảm thấy lời này của Chu Văn quá mức cuồng vọng, nhưng ngẫm lại một màn miểu sát Thủ Hộ giả kia, khiến bọn họ cảm thấy vô lực phản bác.
- Nếu đã tới đây, không bằng đi Bất Hồi cốc một chuyến?