Chu Văn đang đứng tại phụ cận Trường Thành, đi dọc theo Trường Thành tìm thật lâu, cũng không tìm thấy đồ án nhỏ, thời gian buổi trưa cứ như vậy trôi qua.
Thời điểm trở lại đại viện, sắc trời đã tối sầm xuống.
Mới cửa phòng, phát hiện Vương Thiền đang ngồi trên ghế, thấy Chu Văn trở về, Vương Thiền há miệng thở dốc, tựa hồ muốn nói cái gì,, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu:
- Ngươi đã trở lại?
- Tìm ta có chuyện gì sao?
Chu Văn ngồi bên cạnh bàn, tự rót cho mình một cốc nước.
- Không, không có việc gì, nguyên bản muốn tìm ngươi nói chuyện phiếm, hiện tại đã trễ thế này, ta cũng nên đi, hôm nào nói chuyện tiếp.
Vương Thiền do dự một chút, chung quy vẫn không nói gì, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi.
Hôm nay nàng vẫn luôn đấu tranh tâm lý kịch liệt, tuy rằng Vương Thiền rất muốn chứng minh, ngay cả Tiêu Tư và Vương Thiền bên người nàng, Chu Văn sẽ không vì nàng mà phát sinh bất hạnh.
Nhưng đấu tranh tâm lý như vậy, Vương Thiền vẫn không tin tưởng bản thân lắm, cũng không muốn để Chu Văn mạo hiểm.
- Ngày mai ngươi có rảnh không?
Chu Văn đột nhiên hỏi Vương Thiền.
- Ngày mai ta muốn đi tới Dị thứ nguyên lĩnh vực phụ cận nhìn một chút, nhưng không quen thuộc nơi này lắm, ngươi có thể dẫn ta đi được không?
Chu Văn cười hỏi.
- Đi Dị thứ nguyên lĩnh vực sao?
Đầu tiên Vương Thiền vui vẻ, sau đó thần sắc lại ảm đạm xuống, lắc đầu nói:
- Ngươi tìm tỷ tỷ ta đi cùng đi.
- Tỷ tỷ ngươi không rảnh, không phải ngươi rảnh sao? Sao không đi cùng ta một chuyến?
Chu Văn nói.
- Vận khí của ta không tốt lắm, ta sợ cùng ngươi cùng đi Dị thứ nguyên lĩnh vực, sẽ khiến ngươi không may.
Vương Thiền cúi đầu nói.
- Vậy thật trùng hợp, con người của ta vận khí cũng không tốt, vừa lúc phụ phụ đắc chính, nói không chừng vận khí tốt lên.