Bởi Thái Cổ bào tử kiếm chế, chữ Đế cũng không cách nào khống chế thân thể Hạ Cửu Hoang phản kích, Ma kiếm từng tấc từng đâm vào đầu Hạ Cửu Hoang, đồng thời một cỗ Ma khí cũng xâm lấn thân thể Hạ Cửu Hoang, khiến sinh cơ trên người Hạ Cửu Hoang càng ngày càng yếu.
Chữ Đế bản thân là Vận Mệnh Chi Luân Hạ Cửu Hoang ngưng tụ, căn cơ của nó là Hạ Cửu Hoang, nếu sinh cơ Hạ Cửu Hoang yếu đi, bản thân ánh sáng trên chữ Đế cũng trở nên ảm đạm dần, không còn khí thế như trước.
- Ngươi dám…
Thời điểm Chu Văn đang mừng rỡ như điên, đột nhiên nghe được thanh âm nữ nhân lạnh lùng truyền đến, bất ngờ xuất phát từ bên trong khúc gỗ kia.
- Bên trong khúc gỗ kia có một nữ nhân.
Trong lòng Chu Văn kinh ngạc.
Theo thanh âm nữ nhâ kia truyền tới, tinh tú đầy trời lấp lánh, từng ánh sao lao xuống, lại xuyên quan tầng mây đen, chiếu xuống về phía Tử Cấm Thành.
Chu Văn nhìn kỹ, những vì tinh tú sáng lên, rõ ràng là Nhị thập bát tinh, ngoài trừ Nhị thập bát tinh bên ngoài, không có Tinh Tú chi quang những tinh tú khác xuyên qua mây đen.
Ánh sao chiếu xuống, khiến toàn bộ Tử Cấm Thành đều tản ra ánh sao chói sáng, đặc biệt là bốn tòa Vọng lâu kia, càng tản ra ánh sáng như thần huy.
Vô luận Nhị thập bát tinh trên bầu trời, hay bốn tòa Vọng lâu kia, đều lấy khúc gỗ kia làm trung tâm, Tinh quang ngưng tụ trên khúc gỗ, khiến khúc gỗ kia phát ra Tử Tinh chi quang, phảng phất như có vô số tinh tú đang lưu chuyển bên trong.
Dưới Tử Tinh chi quang chiếu rọi đến, Chu Văn chỉ cảm thấy trên trán tê rần, lập tức cảm thấy không lành, xuất ra tấm gương xem xét, chỉ thấy trên trán đang có Tử quang nổi lên, nhìn bộ phận nó ngưng tụ ra, tựa hồ muốn ngưng tụ chữ Nô một lần nữa.
- Bố cục Tử Cấm Thành là Tử Vi Tinh Viên, mà Tử Vi tinh được xưng là Đế Tinh, là mệnh tinh của Đế Vương, hiện tại Nhị thập bát tinh hiện thế, Vọng lâu bốn phương thần phục, chẳng lẽ bên trong khúc gỗ kia, lại là Tử Vi Đại Đế sao?