Thời điểm Hạ Lưu Xuyên cuốn Hạ lão gia tử, rốt cuộc Chu Văn đã bước lên nóc điện Thái Hòa, đem khúc gỗ kia đặt trên chỗ cao nhất, Chu Văn lập tức biết nơi này không sai.
Khúc gỗ kia sau khi đặt trên nóc điện Thái Hòa, như bị nam châm hút lấy, Chu Văn không cần đỡ nó, nó cũng không rơi xuống.
- Thành!
Trong lòng Chu Văn đại hỉ, lui ra phía sau hai bước, trên trán lại không xuất hiện chữ Nô nữa.
Chu Văn không có thời gian nhìn khúc gỗ kia còn biến hóa gì nữa, bởi Hạ Lưu Xuyên bên kia sắp bị Hạ lão gia tử giết chết.
Hạ lão gia tử bắt lấy đỉnh đầu Hạ Lưu Xuyên, Nguyên khí và tinh khí thần Hạ Lưu Xuyên nhanh chóng bị hút vào cơ thể Hạ lão gia tử.
Nguyên bản Hạ Lưu Xuyên có sống hay chết không hề liên quan đến Chu Văn, nhưng nếu Hạ lão gia tử hấp thu lực lượng Hạ Lưu Xuyên tấn thăng Thần thoại, vậy hắn càng khó đối phó.
Hơn nữa không có Hạ Lưu Xuyên bám trụ Hạ lão gia tử, hắn cũng khó thoát khỏi Hạ lão gia tử, đem khúc gỗ kia đặt trên đỉnh điện Thái Hòa.
Không còn khúc gỗ kia hạn chế, Chu Văn cảm giác toàn thân nhẹ nhàng hơn nhiều, Hắc Ám y sư phụ thể trên người, rút Trúc đao, dùng Thiên Ngoại Phi Tiên đến trước mặt Hạ lão gia tử, một đao chém về phía cánh tay bắt lấy Hạ Lưu Xuyên.
Một tay khác của Hạ lão gia tử lại chặn Trúc đao, có áo giáp Thủ Hộ giả bảo hộ, Trúc đao lại không gây thương tích gì cho tay hắn, có điều vẫn trong dự kiến của Chu Văn, tay khác của hắn cầm Lan đao, từ một góc độ quỷ dị, chém về phía cổ Hạ lão gia tử.
Hạ lão gia tử đành bỏ Hạ Lưu Xuyên xuống, dùng một tay khác chộp tới Lan đao.
Thân pháp Chu Văn biến ảo, lăng không bay múa, căn bản không cho Hạ lão gia tử đụng vào đao của hắn, hai đao một trường một đoản, từ các góc độ quỷ dị chém về phía Hạ lão gia tử.
Hắn không dám sử dụng Nguyên Khí kỹ, chỉ dựa vào công kích vật lý thuần túy, tuy Thiên Địa Quy Nguyên đại trận bị phá, nhưng bản thân Hạ lão gia tử lại có năng lực hấp thu các loại Nguyên khí, ngay cả Nguyên Khí kỹ cường đại như Hoàng Kim kiếm quang, đều bị hắn trực tiếp hấp thu, nên Nguyên Khí kỹ khác cũng vô dụng.