Chu Văn đi tới trước đại môn Tử Cấm Thành, chỉ thấy rất nhiều người tụ tập bên ngoài Ngọ Môn, tất cả họ đều đến quan sát trận chiến này, nhưng bởi cửa thành bị đóng, nên không ai vào được Tử Cấm Thành.
Ngọ môn đóng chặt, bên ngoài có Hạ gia người bảo hộ, Tử Cấm Thành bốn cái cửa thành, nhưng ngày thường chỉ có thể mở Ngọ môn, ba cửa thành còn lại nhất định phải có cơ hội mới có thể mở, cho nên hiện tại chỉ có Ngọ môn mới có thể ra vào Tử Cấm Thành.
- Chu Văn, Hạ thiếu gia đã chờ ngươi trong thành, mời vào.
Thủ vệ Hạ gia nói với Chu Văn.
Chu Văn khiêng khúc gỗ tiến vào bên trong, nhưng lại bị thủ vệ kia ngăn lại.
- Người có thể vào, nhưng đồ vật phải để bên ngoài.
Thủ vệ chỉ vào khúc gỗ trên vai Chu Văn nói.
- Chẳng lẽ trước khi người Hạ gia quyết đấu cùng người khác, đều phải thu vũ khí của đối thủ sao?
Chu Văn nhàn nhạt nói.
Lời Chu Văn vừa ra, tức khắc khiến người xem cười vang, tuy bọn hắn không tin Chu Văn thật sự dùng khúc gỗ to lớn kia làm vũ khí, nhưng điều này cũng không gây trở ngại khiến họ khinh thường Hạ gia bá đạo.
- Cho hắn vào đi.
Một người trung niên trên cổng thành nói với thủ vệ kia.
Lúc này thủ vệ kia mới cho đi, để Chu Văn khiêng khúc gỗ tiến vào bên trong Tử Cấm Thành.
- Lão gia tử, cứ để hắn mang khúc gỗ kia vào sao? Vạn nhất bên trong khúc gỗ kia, có đồ vật giống lời Hạ Lưu Xuyên nói, chẳng phải gây bất lợi cho Lưu Xuyên?
Người trung niên đừng trên cửa thành nói với Hạ lão gia tử.
- Không sao, nơi này là Tử Cấm Thành, ngay cả bên trong khúc gỗ kia cất giấu Lãnh Tông Chính, hôm nay hắn cũng đừng mơ tưởng thoát khỏi đây.
Hạ lão gia tử nhàn nhạt mà nói.
Phía trên một tòa đại lâu cách xa Tử Cấm Thành, Thẩm Ngọc Trì đang dùng một chiếc kính viễn vọng nhìn tình huống bên Ngọ môn.
Bởi hắn không vào được Tử Cấm Thành, ngay cả đứng trước Ngọ môn, chỉ sợ cũng chẳng thấy cái gì.