- Ngươi không nhìn thẩy rõ sao? Cái này không phải khiêu chiến bình thường, chiến đến khi nào có một người ngã xuống mới thôi.
Hạ Lưu Xuyên nhắc nhở nói.
- Ta đã nhìn rõ, ta có thể đáp ứng Sinh Tử quyết đấu của ngươi, có điều ta có một điểu kiện, địa điểm quyết đấu phải do đích thân ta chọn.
Chu Văn nói.
- Đừng bảo ngươi chọn Lạc Dương là nơi quyết đấu nhé?
Hạ Lưu Xuyên mỉm cười nói.
Loại sự tình này Hạ Lưu Xuyên có thể đáp ứng, nếu Chu Văn đã đáp ứng lời khiêu chiến của hắn, Hạ Lưu Xuyên tất nhiên sẽ đồng ý, nhưng trận quyết đầu lần này, hắn, lại thân bất do kỷ, không thể đáp ứng yêu cầu này của Chu Văn.
- Không, ở Đế Đô.
Chu Văn nói.
- Ngươi muốn chọn nơi nào?
Hạ Lưu Xuyên nói.
- Có thể chiến đầu cũng với một cao thủ như ngươi, cũng coi như chuyện vui thú trong nhân sinh, cả đời sợ chẳng có vài cơ hội như vậy, tự nhiên ta phải chọn một địa điểm xứng đôi, ta thấy chọn địa điểm quyết đấu tại đỉnh Tử Cấm Thành, ngươi thấy thể nào.
Chu Văn đang lo không tìm được cách vào Tử Cấm Thành, không ngờ Hạ Lưu Xuyên tự mình mang tới cửa.
Cái gì sinh tử quyết đấu, Chu Văn một chút cũng không để bụng, chỉ cần có thể đem khúc gỗ kia vứt đi, hắn lập tức sử dụng Ẩn Hình Y, bỏ của lấy người, thắng thua đối với hắn không quan trọng.
- Cái này….
Hạ Lưu Xuyên có chút khó xử.
Địa phương khác còn dễ nói chuyện, nhưng Tử Cấm Thành là địa phương Lão gia tử nắm giữ, không có mệnh lệnh của hắn, ngay cả trưởng bối Hạ gia cũng không thể tiến vào Tử Cấm Thành.
- Như thế nào, địa phương quyết đấu thuộc Hạ gia, ngươi còn không yên tâm sao
Chu Văn nói.
- Tốt, ta đáp ứng ngươi, địa điểm ngươi định, như vậy thời gian phải do ta chọn.
Hạ Lưu Xuyên nói.
- Có thể, khi nào?
Chu Văn hỏi.
- Chờ tin tức của ta.
Hạ Lưu Xuyên nói xong, xoay người rời khỏi.