Sau khi Chu Văn rời khỏi, vẫn luôn suy tư những lời Vương nãi nãi nói.
Tuy không có chứng cứ chứng minh Hạ gia có liên quan gì đến việc những thiếu niên thiên tài kia mất tích hay ngoài ý muốn, nhưng Chu Văn cảm thấy, trong chuyện này xác thực có vấn đề.
Nếu Hạ gia muốn củng cố địa vị bản thân, mới cố tình chèn ép gia tộc khác, tựa hồ có chút không chấp nhận nổi.
Căn cứ vào điều tra của Vương nãi nãi, những thiếu niên thiên tài xảy ra chuyện, có một bộ phận không thuộc Đông khu, càng không phải thuộc phạm vi thế lực Hạ gia.
Nhìn cục diện mấy khu vực khác hỗn loạn, đối với Hạ gia mà nói, hẳn phải vui mừng mới đúng, nhưng hiển nhiên bọn hắn không làm vậy.
- Vô luận thế nào, trước hết phải nghĩ biện pháp đem khúc gỗ mang đến Tử Cấm Thành lại nói, nếu không muốn làm chuyện gì cũng khó.
Thời điểm Chu Văn đến Vương gia, cũng hỏi một chút chuyện liên quan đến Tử Cấm Thành.
Vương Lộc cùng Vương nãi nãi đối với Tử Cấm Thành cũng không biết nhiều thông tin lắm, bởi thời điểm Dị thứ nguyên phong bạo vừa mới kết thúc, Hạ gia đã chiếm cứ nơi đó, chưa từng để người lạ lại gần, cho nên căn bản không có ngoài ngoài biết bộ dáng bên trong Tử Cấm Thành như thế nào.
Có điều Vương nãi nãi nói cho Chu Văn biết một chuyện rất thú vị, nàng là người sống trước thời kỳ Dị thứ nguyên phong bạo diễn ra, cho nên trước khi Dị thứ nguyên phong bạo diễn ra, không ít lần Vương nãi nãi đã tiến vào Tử Cấm Thành chơi.
Nàng nói có một lần khi còn nhỏ tiến vào Tử Cấm Thành du lãm, thời tiết đột nhiên chuyển xấu, trên bầu trời không ngừng xuất hiện sấm sét.
Nàng vốn định mau mau trở về nhà, nhưng đến một chỗ bên trong Tử Cấm Thành, đột nhiên thấy được một ít thân ảnh kỳ quái.
Những thân ảnh đó mặc quần áo ngày xưa, đi bên trong ngõ nhỏ Tử Cấm Thành, thoạt nhìn giống bộ dáng phi tử, cung nữ linh tinh thời cổ đại.
Càng thêm cổ quái chính là, những thân ảnh kia đều trong suốt, như linh thể.