Chu Văn cầm đao chuẩn bị chém người, nói chuyện nửa ngày, hóa ra Độc Cô Trùng dám đánh chủ ý lên người Tiểu điểu.
Độc Cô Trùng thấy Chu Văn cầm đao, vội vàng thối lui ra khỏi sân nhỏ kêu:
- Sư phụ, ta hôm nào lại đến thăm ngài, có việc gì cần, ngài cứ gọi ta một tiếng, ta sẽ đến ngay.
Chu Văn đóng cửa lại, lập tức triệu hoán Ẩn Hình Y, sau đó nhảy ra khỏi cánh cửa phía sau, xa xa theo dõi Độc Cô Trùng, xem hắn rốt cuộc muốn làm trò quỷ gì?
Chu Văn thấy Độc Cô Trùng lén lén lút lút đến chỗ không người, lại biến thành con muỗi, sau đó bay về phía bên ngoài Tịch Dương học viện.
Chu Văn mặc Ẩn Hình y, tai mang Đế Thính, một mực giám thị Độc Cô Trùng, không bao lâu đã truy tung hắn đến một nhà kho đã bị vứt bỏ.
- Quả nhiên có đồng đảng.
Chu Văn sử dụng Đế Thính nghe một thoáng, phát hiện bên trong kho hàng ngoại trừ Độc Cô Trùng bên ngoài, còn một người khác.
Chu Văn nghiêng tai lắng nghe, hy vọng có thể nghe được một chút tin tức hữu dụng.
Có Đế Thính, hắn không cần mạo hiểm tiến vào nhà kho.
- Nhị gia gia, tại sao bây giờ ngươi mới đến? Sự tình Nguyên kim như thế nào rồi?
Người nói chuyện với Độc Cô Trùng là một cô gái, thoạt nhìn khá nhỏ tuổi, mặt trò trịu, mắt to, dáng vẻ nhiều lắm mười sáu mười bảy tuổi.
- Hỏng rồi, Huyết Tơ Thực Não Cổ trong cơ thể Tần Vũ Phu bị người khác lấy ra ngoài.
Độc Cô Trùng nói.
- Huyết Tơ Thực Não Cổ xâm nhập vào não, ngoại trừ Độc Cô gia chúng ta bên ngoài, lại có người có thể cứu được hắn sao?
Nữ hài có chút không tin nói.
- Ta cũng không tin, nhưng sự thật ngay trước mắt, mà Tần Vũ Phu lại không tổn thương chút nào.
Độc Cô Trùng bất đắc dĩ nói.
- Vậy sự tình Nguyên kim làm sao bây giờ? An gia chịu bán nhiều Nguyên kim tinh luyện cho chúng ta sao?
Nữ hài lo lắng nói.
- Đoán chừng không chịu.