Thần quả tản ra hào quang thần thánh, trong tay cảm giác không khác quả đào lắm.
- Lão sư, ngài thực hiện lý tưởng của mình sao?
Chu Văn thu Thần quả lại, nhìn về phía Vương Minh Uyên hỏi.
- Nếu dễ dàng thực hiện như vậy, còn gì là lý tưởng.
Vương Minh Uyên Uyên trầm ngâm một chút, chỉ nơi xa nói:
- Ngươi nhìn bên kia.
Chu Văn theo hướng Vương Minh Uyên chỉ nhìn sang, thấy bên trong hưng không, có một tòa kiến trúc to lớn, vô cùng cổ quái, như một cột trụ tỏa hòa quang thần tính, xuyên thẳng qua hư không không cách nào tưởng tượng.
- Đó là cái gì?
Chu Văn hỏi.
- Thứ Nguyên trục, nó là tồn tại, gắn kết Dị thứ nguyên và Địa cầu tương liên.
Vương Minh Uyên nói.
Con mắt Chu Văn lập tức sáng lên:
- Nếu có thể chặt đứt Thứ Nguyên trục, có thể ngăn cản Dị thứ nguyên sinh vật xâm lần?
- Trên lý luận xác thực có thể được, có điều Thứ Nguyên trục không chỉ có một cái, nối liền với những Dị thứ nguyên không gian khác, mỗi một Thứ Nguyên trục đều nối liền tới hạch tâm Dị thứ nguyên không gian, cơi hồ tất cả Dị thứ nguyên sinh vật khủng bố nhất sẽ tụ tập ở đây, chưa nói phá hủy muốn đến gần thôi cũng rất khó khăn. Huống chi bản thân Thứ Nguyên trục có thể thông tới Dị thứ nguyên, nên không dễ bị phá hủy.
Vương Minh Uyên nói.
- Lão sư, ngài đã nghĩ được biện pháp đúng không?
Chu Văn hỏi.
- Biện pháp chặt đứt Thứ Nguyên trục xác thực đã nghĩ đến, có điều ta cũng không muốn chặt đứt nó.
Vương Minh Uyên nói.
- Tại sao?
Chu Văn ngạc nhiên.
- Ta chỉ nghĩ ra biện pháp, nhưng chân chính áp dụng, cần thời gian quá dài, chỉ sợ chưa chặt đứt một cái Thứ Nguyên trục, Địa cầu đã bị Dị thứ nguyên sinh vật hoàn toàn chiếm cứ, cho nên ta không có ý định chặt đứt nó.
Vương Minh Uyên nheo mắt lại nhìn Thứ Nguyên trục nói.
- Tại sao?
Chu Văn không hiểu hỏi.
Coi như khó khăn thế nào, chỉ cần chịu làm sẽ có cơ hội, mà Vương Minh Uyên tiến sâu vào Dị thứ nguyên, không phải ngăn cản Dị thứ nguyên xâm lấn sao? Tại sao đến đến lúc này, lại từ bỏ.