- Định chơi ta sao? Chẳng lẽ tất cả Bảo rương này đều rỗng hết sao?
Chu Văn có chút buồn bực nói.
A Sinh lại nở nụ cười:
- Văn thiếu gia không hổ là Văn thiếu gia, ta cùng Đốc Quân mở sáu cái Bảo rương, đều không thú vị bằng ngươi mở Bảo rương.
- Cái này kỳ thật không liên quan gì đến ta, do các ngươi đều chọn mấy cái Bảo rương tốt hết rồi, còn lại toàn là mấy Bảo rương kỳ quái.
Chu Văn buồn bực nói.
- Mau mở ra xem một chút đi, ta thật sự muốn biết, bên trong Bảo rương này rốt cuộc là thứ gì?
A Sinh thúc giục nói.
Chu Văn đành phải tiếp tục mở Bảo rương, bên trong Bảo rương lòng hết cái này đến cái khác, Chu Văn mở ít nhất đã hơn hai mươi cái Bảo rương lớn nhỏ, hiện tại từ Bảo rương lớn biến thành Bảo rương nhỏ bằng lòng bàn tay.
Chu Văn lại tiếp tục thử, mở Bảo rương, kết quả mặt dù Bảo rương kia rất nhỏ, nhưng cho dù Chu Văn dùng sức thế nào, lại không hề nhúc nhích.
Chu Văn đành tiếp tục mở Bảo rương, một tầng lại một tầng, hiện tại Bảo rương đã nhỏ như ngón tay, bên trong hình như lại có Bảo rương nữa.
- Hiện tại ta có thể khẳng định, chúng ta đang bị chủ nhân Mê cung trêu đùa, khẳng định Bảo rương cuối cùng không có gì.
Chu Văn cảm giác mình khẳng định bị chơi xỏ.
- Đã đến nước này, coi như trống không, cũng phải mở Bảo rương cuối cùng nhìn một chút.
A Sinh khích lệ nói.
Chu Văn im lìm không một tiếng tiếp tục mở rương, Bảo rương lớn chừng ngón tay, sau khi tiếp tục mở vài lần, đã trở nhỏ như móng tay.
- Giời A Sinh, tại sao vẫn còn, ta không tin không mở hết.
Chu Văn tiếp tục mở, lại mở nhiều tầng, hiện tại Bảo rương đã nhỏ như chiếc nhẫn.
Thời điểm Chu Văn muốn đi mở, lại phát hiện phía trên Bảo rương siêu nhỏ kia lại có một lỗ khóa cực nhỏ, tuy nhiên lại nhìn ra, đó chính là một chiếc khóa không sai vào đâu được.