Trong phòng Nhã Nhàn trai.
- Mời dùng.
Lý Mặc Bạch từng bước một tỉ mỉ bào chế một ly trà, sau đó đặt trước mặt Chu Văn, làm một thủ hiệu mời.
- Có lời gì ngươi cứ nói thẳng.
Chu Văn cũng không động thủ, chẳng qua nhìn Lý Mặc Bạch nói.
Lý Mặc Bạch cũng không thèm để ý, một bên tiếp tục pha trà một bên nói:
- Chu Văn, ngươi biết thống khổ đáng sợ nhất thế gian này là gì không?
- Không.
Chu Văn đáp.
Lý Mặc Bạch tiếp tục nói:
- Thống khổ đáng sợ nhất thế gian này, chính là biết mà không làm gì được, ví dụ kẻ thù mối hận giết đoạt vợ trước mặt ngươi, mỗi ngày ngươi đều nhìn thấy hắn, nhìn hắn cười, nhìn hắn cuồng, nhìn hắn hưởng thụ đủ loại vinh hoa phú quý trên đời, nhưng ngươi lại không đụng tới một sợi tóc của hắn, cái này còn thống khổ hơn tất cả nổi đau thể xác trên đời đề người ta khó mà chịu đựng.
- Nhị công tử, ta là một học sinh bình thường, không hiểu đạo lý thâm sâu như vậy, nếu ngươi muốn đàm luận triết học, chỉ sợ tìm nhầm người.
Chu Văn nói.
Lý Mặc Bạch tự rót cho mình chén trà, khẽ nhấm một hớp, lại đổ sạch nước trà còn lại.
- Hiện tại có hai thứ ta nhìn thấy mà không thể đụng đến, một là mệnh cừu nhân, còn lại là một khỏa kén.
Lý Mặc Bạch để ly xuống tiếp tục nói:
- Từ lần trước ngươi khiêu chiến Ước Hàn mang theo Lục dực Thiên sứ về sau, ta đã hao hết tâm cơ, một mực nghiên cứu đó loại sức mạnh gì, cuối cùng ta đã tìm được đáp án, Thủ Hộ giả chi kén.
Chu Văn yên lặng chờ Lý Mặc Bạch nói hết, hắn biết Lý Mặc Bạch tìm hắn, tuyệt đối không chỉ nói những lời này.
- Có lẽ Thượng Thiên tội nghiệp người tàn phế như ta, để cho ta tìm được một khỏa Thủ Hộ giả chi kén, nhưng nơi đó có Thần thoại Dị thứ nguyên sinh vật khủng bố thủ hộ, ta đã hao hết tâm cơ, bỏ đại giá, ngay cả đến gần nó cũng không xong.