Ánh đao lóe lên, đầu Ma Hóa tướng kia bị chém thành hai nửa.
Nữ sinh hiểm tử hoàn sinh, thấy Chu Văn bên thi thể Ma Hóa tướng, lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
- Không phải ta đã nói với ngươi, lực lượng của ngươi không đủ, trước tiên cần gia tăng lực lượng, về sau mới đi giết Ma Hóa tướng?
Chu Văn cau mày nói, hơi có chút tức giận, ngữ khí cũng không tốt.
Sỡ dĩ Chu Văn tức giận, không phải nữ sinh không nghe lời hắn, mà vạn nhất nữ sinh xảy ra chuyện gì, vậy hắn dạy nữ sinh thân pháp, chẳng phải gián tiếp hại nàng?
Nữ sinh nghe Chu Văn, cúi đầu xuống bất an nói:
- Thật xin lỗi, là ta không tốt, ta không nên trái lời ngươi.
- Ngươi không có lỗi, mà ta có lỗi với ngươi, lần này vận khí ngươi tốt, vừa vặn đụng phải ta, lần sau chưa chắc may mắn như vậy đâu.
Chu Văn nói.
- Học trưởng yên tâm sẽ không có chuyện lần sau nữa.
Nữ sinh rất chân thành nói.
- Vậy thì tốt, ta mang ngươi trở về đi, miễn phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Chu Văn nói xong đi về phía lối ra, nữ sinh thì đi theo sau lưng hắn.
Thân pháp của ngươi luyện không tệ, chỗ ta có chút tâm đắc thân pháp, ngươi có thể cầm xem một chút, hẳn có trợ giúp đối với ngươi.
Chu Văn suy nghĩ một chút, xuất ra một cái bản bút ký đưa cho nữ sinh.
Đây là bản bút ký những lĩnh ngộ đầu tiên của Chu Văn về Thiên Ngoại Phi Tiên, đây chỉ là một ít ý nghĩ vụn vặt và một chút kỹ xảo, cũng không sắp xếp thành hệ thống gì cả.
Sau này Chu Văn chân chính đốn ngộ về sau, thứ này cũng không xem qua làm gì.
Nữ sinh này có thiên phú trên thân pháp, mà tính cách có chút tương tự Chu Văn, Chu Văn tiện tay đưa nàng nhìn một chút, còn nàng thu được gì từ mớ hỗn độn kỹ xảo và ký xảo kia, vậy phải xem ngộ tĩnh của nàng.