Thời điểm Chu Văn rút đao chém giết Ma binh và Ma Hóa tướng, nữ sinh kia đứng một bên quan sát, tựa hồ đang học tập thân pháp của Chu Văn, sau đó so sánh thân pháp bản thân, lại tiếp tục luyện tập.
Chu Văn chém giết Ma binh về sau, lập tức có Vô Hình Chi Hỏa bị hút vào Địa Ngục Chi Nhãn, chẳng qua số lượng quá ít, so với lần trước thu từ Tăng Y Khô Lâu và Kim Sí điểu, đơn giản như giọt nước với ao nước.
Có điều tích tiểu thành đại, giết nhiều chút Ma binh và Ma Hóa tướng, cũng thu hoạch không ít Vô Hình Chi Hỏa.
Có lẽ lần trước đã thu được không ít Vô Hình Chi Hỏa, Chu Văn không giết nhiều Dị thứ nguyên sinh vật, đã cảm giác thân thể bắt đầu phát sinh biến hóa kỳ dị.
Vô Hình Chi Hỏa lại chảy ra ngoài Địa Ngục Chi Nhãn, khiến thân thể hắn bị Vô Hình Chi Hỏa vây lại, dưới sự tẩy lễ của Vô Hình Chi Hỏa, Mệnh hồn Ngục Vương phát sinh biến hóa thoát thái hoán cốt.
Chẳng qua Vô Hình Chi Hỏa không thể nhận ra, những học sinh xung quanh không hề phát hiện biến hóa trên người Chu Văn.
Mệnh hồn Ngục Vương là thân thể Chu Văn, Mệnh hồn Ngục Vương tiến hóa, thân thể Chu Văn cũng theo đó tiến hóa.
Thân thể biến vô cùng linh mẫn, đến một hạt bụi rơi trên người hắn, Chu Văn đều có thể cảm giác được, nên mới lúc đầu Chu Văn còn chưa kịp thích ứng.
Loại cảm giác này kỳ thật cũng không tốt lắm, bởi trong không khí khắp nơi đều là bụi trần cùng vi khuẩn, trước kia căn bản không thấy.
Nhưng bây giờ hắn trơ mắt nhìn tro bụi dính trên mặt, trên mắt, thậm chí trên môi, còn có những vi khuẩn giống côn trùng, theo hô hấp Chu Văn tiến vào trong mũi thậm chí trong miệng, cảm giản đơn giản buồn nôn kinh khủng.
Vô Hình Chi Hỏa cũng không thể đả thương bất kỳ sinh vật nào, cũng không gây trở ngại bất kỳ vật nào tới gần Chu Văn, nó tựa như không tồn tại.