- Ta vừa mới phát hiện bản thân có một loại Nguyên Khí kỹ có thể khắc chế chúng, khiến chúng không cách nào phục sinh nữa.
Chu Văn nói xong, ánh mắt nhìn về phía Phật Diệt và Lãnh Tông Chính trên bầu trời.
Hắn không hiểu Âm nhạc, đối với Không gian hệ cũng không hiểu rõ lắm, có điều hắn cảm thấy tiếng đàn của Lãnh Tông Chính, tựa hồ từ mạnh chuyển sang yếu.
- A Sinh, ngươi hiểu Âm hệ không? Ngươi biết khúc này đạt đến trình độ nào, có phải sắp kết thúc?
Chu Văn hỏi.
A Sinh hiểu ý tứ Chu Văn, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Ta chỉ hiểu biết một ít về Âm hệ, có điều Ma Cầm Vương Tọa của Lãnh hiệu trưởng ta từng nghe Đốc Quân nói qua, bản hòa âm Ma Quỷ của hắn tổng cộng chia làm bảy chương, hiện tại đã đến chương thứ 6, nếu một chương này kết thúc mà không thể tiêu diệt Phật Diệt, như vậy chương cuối cùng sợ phải liều mạng.
- Lời này có ý gì?
Chu Văn hỏi.
- Không biết chương cuối cùng của bản Ma Quỷ hòa âm rốt cuộc là cái gì, những người đã nghe qua đều chết hết rồi. Đốc Quân cũng chỉ nghe Lãnh hiệu trưởng nhắc qua, nếu tâm không chết, Chương thứ 7 không vang.
A Sinh giải thích nói.
Sau khi Chu Văn nghe, lập tức biết sự tình có chút không ổn, tâm bất tử, tự nhiên có cầu sinh chi niệm, tâm mà chết, đến mệnh cũng có thể từ bỏ, chương cuối cùng hung hiểm có thể nghĩ.
Hiện tại Phật Diệt đã nghe gần hết chương 6, vẫn y nguyên thong dong tự nhiên, Lãnh Tông Chính chỉ sợ phải dùng chương 7 phân thắng bại.
Thời điểm hai người nói chuyện, chương thứ 6 đã kết thúc, mặc dù sáu chương đầu có chỗ chập trùng, nhưng tóm lại biên độ hòa âm không dao động mạnh.
Nhưng thanh âm thứ nhất của chương thứ 7 vang lên, tất cả lại không giống như cũ.
Những Âm phù kia dường như có Ma lực vô phương ngăn cản, chẳng qua vang lên trong tích tắc, khiến Chu Văn và A Sinh cảm giác trước mắt xuất hiện huyễn tượng.