Hiệu ứng choáng của Trấn Hồn Linh quá ngắn, thời điểm Hoàng Kim kiếm quang chém tới người Tăng Y Khô Lâu, hắn đã kịp phản ứng lại, một tay nâng Tinh thể, tay còn lại vung lên đỡ.
Hoàng Kim kiếm mang lập tức bị nó đánh vỡ, thanh hồng phi kiếm cũng cơ hồ đồng thời bị đánh bay ra ngoài.
Văn tự A Sinh đánh đến trước mặt Tăng Y Khô Lâu, bị nó há miệng thổi, một ngọn gió quỷ dị, thổi ta lực lượng văn tự kia.
Lấy một địch ba, Tăng Y Khô Lâu vẫn chiếm thế thượng phong, Kim sắc Tinh thể trong tay lại nâng lên, Kim quang đột nhiên phóng xạ tới.
Chẳng qua lần này Kim quang không chiếu về phía ba người bọn họ, mà hoán thành một đạo lưu quang đánh về phía Kim Sí điểu.
Nguyên lai Kim Sí điểu thừa dịp Tăng Y Khô Lâu đang đại chiến với ba người Chu Văn, lại bay về phía Phật tượng, muốn đoạt Thủ Hộ giả chi kén trên mi tâm Phật tượng.
- Chúng ta nhanh đến chỗ Phật tượng kia đi.
Lãnh Tông Chính dường như không muốn dây dưa với Tăng Y Khô Lâu, quát lớn.
Chu Văn vội vàng điều khiển Đại Uy Kim Cương Ngưu phóng về phía đại Phật tượng, lúc Tăng Y Khô Lâu và Kim Sí điểu chiến đấu, chẳng tên nào đoái hoài gì đến bọn hắn.
Rất nhanh Đại Uy Kim Cương Ngưu đã chạy tới chân Phật tượng, nhưng nó lại không biết bay, muốn leo lên đại Phật tượng không đơn giản.
- Hiện tại không còn chuyện gì, chúng ta đi lên.
Lãnh Tông Chính nói xong, đã dẫm trên lưng Kim Ngưu nhảy một cái, bước lên chuôi Thanh Hồng phi kiếm hướng về phía Thủ Hộ giả chi kén.
Chu Văn cũng thu hồi Đại Uy Kim Cương Ngưu, dùng Long dực vỗ cánh đuổi theo.
A Sinh nhảy vọt bám trên thân đại Phật tượng, tốt độ hơi chậm một chút, Lãnh Tông Chính tựa hồ rất gấp, cũng không chờ bọn hắn, một người đi đầu xông tới.
Nguyên bản Kim Sí điểu và Tăng Y Khô Lâu đang chiến đấu, phát hiện Lãnh Tông Chính đang phóng tới Thủ Hộ giả chi kén, cả hai lại đồng thời dừng tay, cùng nhau phát động công kích về phía Lãnh Tông Chính.