Chu Văn đã triệu hoán Lục Dực Thủ Hộ Cự Long, dùng Phối hợp trạng thái Long dực xuất hiện ngay sau lưng hắn, trong hiện thực tiến vào địa phương quỷ dị như vậy, Chu Văn không dám nửa điểm chủ quan.
Quay đầu nhìn thoáng qua, lại phát hiện cửa đá sau lưng biến mất, đằng sau lưng là hư không mênh mông vô bờ, mà Hoàng Kim Phật Quốc lại giống như hòn đảo đang trôi nổi trong hư không, mà bọn hắn đang đứng ngoài rìa Phật Quốc.
Chu Văn dò xét bốn phía, cũng không thấy lối ra vào, nhìn về phía A Sinh hỏi:
- A Sinh, ngươi có thấy đường về không?
A Sinh lắc đầu nói:
- Không nhìn thấy, sự tình sợ có chút phiền phức, Văn thiếu gia ngươi phải cần thận.
Lãnh Tông Chính nói:
- Các ngươi nhìn mi tâm đại Phật tượng.
Chu Văn cùng A Sinh nhìn qua, chỉ thấy chỗ mi tâm đại Phật tượng, lại có một khối lưu ly như Thái dương, bắn ra hào quang kì dị.
- Dùng kiến thức liên quan đến Phật giáo, cái kia hẳn là Bạch Hào tướng, là một trong ba mươi hai tướng Như Lai, đại biểu Phật giáo chi nguyên.
A Sinh nói.
Lãnh Tông Chính gật đầu nói:
- Bạch Hào tướng một trong những gốc rễ của Phật, co lại giữa mi tâm, mà thời điểm thợ thủ công điêu khắc Phật tượng, không có cách nào biểu hiện hình dáng Bạch Hào tướng, chẳng qua khắc một cái vòng tròn hoặc vòng xoáy, đại biểu Bạch Hào tướng. Các ngươi nhìn kỹ chỗ Bạch Hào tướng có điểm gì khác thường không?
Chu Văn và A Sinh ngưng mắt nhìn lại, cảm thấy Bạch Hào tướng chói lọi, như Lưu ly thanh tịnh.
Bởi khoảng cách quá xa nên lực lượng Đế Thính vô phương sử dụng, Chu Văn lại không cảm giác được nguy hiểm buông xuống, hoán đổi Nguyên Khí quyết Tiểu Bàn Nhược kinh, dùng Mệnh cách Bát Độ Bàn Nhược và Mệnh hồn Ngục Vương cường hóa giác quan, cẩn thận quan sát Bạch Hào.
- Chẳng lẽ cái đó là kén Thủ Hộ giả.