Chu Văn đã khôi phục lại, thấy Đại Kim Ngưu đã vọt tới trước mặt hắn, vội vàng tiếp tục bay lên cao.
Ầm ầm!
Lực lượng Đại Kim Ngưu nhảy lên tiêu hao hết, thân thể lại rơi xuống, rơi ầm ầm trên mặt đất, đem mặt đất phá thành một cái hố to.
- Cái tên này lại không biết phi hành?
Chu Văn vui mừng quá đỗi, rút ra Trúc đao, trảm ra một đạo Ma Tinh luân xuống Đại Kim Ngưu phía dưới.
Kim giác trên đỉnh đầu Đại Kim Ngưu, lại đụng về Ma Tinh luân, lần nữa gầm thét nhảy lên một cái, đánh tới Chu Văn trên không trung.
Chu Văn vội vàng bay lên cao, khiến Đại Kim Ngưu căn bản không đụng tới góc áo của hắn, lại rơi xuống mặt đất.
Chu Văn biết rõ địch tiến ta lùi, địch lui ta truy, đây là chiến thuật du kích, Đại Kim Ngưu vừa mới rơi xuống, hắn lại vọt xuống, Trúc đao lại trảm ra một đạo Ma Tinh luân, chém về phía Đại Kim Ngưu.
Kim Ngưu bị chọc giận, sau khi rơi xuống đất, lần nữa nhảy lên một cái, trên không trung phát động Linh Đang, nhưng Chu Văn lại sớm chuẩn bị bay lên cao, mặc dù đại não choáng váng, nhưng không rơi xuống, Đại Kim Ngưu nhảy lên không đủ, vẫn không đụng tới hắn.
Trong lòng Chu Văn hơi động, vừa đánh du kích cùng đầu Đại Kim Ngưu, vừa chọc giận nó tiến về khu vực Long Môn động.
Lúc Đại Kim Ngưu bị chọc giận, lập tức dẫm chết không ít Dị thứ nguyên sinh vật, thời điểm Linh Đang nó náo động, khiến Dị thứ nguyên sinh vật trong phạm vi trăm mét đều nhận ảnh hưởng, sinh ra hiệu ứng choáng.
Kể từ đó thế công của Dị thứ nguyên sinh vật lại chậm hơn, khiến binh lính tiền tuyến giảm bớt áp lực.
Chu Văn không ngừng dẫn dụ Đại Kim Ngưu lao vào trong đàn Dị thứ nguyên sinh vật đấu đá lung tung, tạo thành hỗn loạn.
Trên không có hàng loạt Phi Thiên phóng tới Chu Văn, Chu Văn một tay cầm Trúc đao một tay cầm Hoàng Kim Bá Kiếm, kiếm quang giăng đầy trời, giết hàng loạt đám Phi Thiên, máu me tung tóe đầy trời, khiến đám Dị thứ nguyên sinh vật đại loạn.