- Sở giáo sư, ngài tiến vào Hoàng Tuyền thành vào khoảng thời gian nào?
Chu Văn trực tiếp hỏi.
Nếu Sở Hà này thật sự là Sở Hà của Đế Đô học viện, như vậy Sở Hà giáo sư kia đi Trác Lộc chiến trường, rất có thể là một tên giả mạo.
Nhưng tên giả mạo kia vẫn không bị phát hiện trong khoảng thời gian dài, chứng tỏ hẳn Sở Hà giáo sư đã tới đại sa mạc Taco Ramah rất sớm, cho nên mới không bị người nào phát hiện, bằng không tên giả mạo kia đã sớm bị phát hiện.
Với suy luận này, Sở Hà giáo sư đã tiến vào Hoàng Tuyền thành từ rất sớm, bằng không hắn hẳn có thể liên lạc với bên ngoài, như vậy người thân của hắn sẽ biết hắn ở đại sa mạc, chứ không phải đi Trác Lộc chiến trường.
Sự thật là, căn bản không ai biết loại tình huống này, ngay cả người nhà Sở Hà, đều cho rằng hắn đang tại Trác Lộc chiến trường, điều này vô cùng bất thường.
Nếu không phải có người cố ý cắt đứt liên lạc giữa Sở Hà giáo sư và ngoại giới, hiển nhiên hắn đã tiến vào Hoàng Tuyền thành từ rất sớm, cho nên không ai biết hắn tiến vào đại sa mạc chứ không phải Trác Lộc chiến trường.
Nhưng Hoàng Tuyền thành lại có tam đại thiết luật tồn tại, không biết tại sao Sở Hà giáo sư lại sống lâu thế được?
- Thời gian nào?
Sở Hà giáo sư kỳ quái nhìn hắn nói:
- Là hôm nay, không phải hôm nay các ngươi gặp phải bão cát nên tiến vào đây sao?
- Hôm nay? Vậy trước kia ngài không liên lạc với người nhà sao?
Chu Văn không tin hỏi.
- Trong sa mạc rộng lớn hoàn toàn không có tín hiệu, ta làm thế nào liên hệ với gia đình được? Hơn nữa hơn nửa tháng trước khi đi, ta liên hệ với gia đình tại phía ngoài thành thị, lúc lúc ấy ta còn hết sức kích động nói với bọn hắn, ta có phát hiện trọng đại, chẳng mấy chốc sẽ trở về cùng bọn hắn đoàn tụ, không nghĩ tới. . .
Khuôn mặt Sở Hà tràn đầy vẻ bi thương.
Thoáng một cái Chu Văn triệt để bối rối, Sở Hà nửa tháng trước còn liên hệ với người nhà, tại sao người nhà của hắn không đề cập đến chuyện này? Hay người nhà của hắn bị ép không được nói chuyện Sở Hà đi tới đại sa mạc Taco Ramah nghiên cứu.