- Đại sư huynh, ngươi chết chưa?
Chu Văn đến bên cạnh Lưu Vân hỏi thăm.
- Lưu Vân ta thiên mệnh cứng rắn, lại sao dễ chết vậy. . . Ôi. . . Tiểu sư đệ. . . Nhanh giúp một tay. . . Đem vật kia rút ra…
Lưu Vân muốn đứng lên, nhưng lập tức cọ vào vết thương, đau thét lên.
Nói như vậy, nếu bị đồ vật gây thương tích, tuyệt đối không thể làm bậy, nhất định phải có bác sĩ có chuyên môn, có điều Sử thi nhân loại, cường độ thân thể và sinh mệnh lực đã vượt qua người thường, cho nên không cố kỵ nhiều như vậy.
Chu Văn đưa tay lăng không khẽ hấp, đoạn sừng bị hút ra, Lưu Vân lại đau nhói hét thảm một tiếng.
- Ngươi có thể đi được không? Nhanh trở lại tiểu trấn thôi.
Chu Văn dự định mang Lưu Vân theo, hỏi thăm tin tức liên quan đến Vô Tẫn Tinh Hải, kỹ năng Thâu Tinh thủ lợi hại như vậy, chẳng người nào ngại cả, Chu Văn dự định nếu có cơ hội, đi một chuyến tới Vô Tẫn Tinh Hải, nhìn một chút xem có thu được đồ án nhỏ không?
Có điều Chu Văn từng nghe nói, rất nhiều đại sa mạc đều cấm địa của nhân loại, Dị thứ nguyên lĩnh vực trong đó vô cùng khủng bố, muốn tiến vào đại sa mạc, nếu như không có người dẫn dắt, rất dễ lạc vào Dị thứ nguyên lĩnh vực.
Không có Lưu Vân dẫn đường, Chu Văn đoán chừng rất khó tìm được Vô Tẫn Tinh Hải bên trong sa mạc.
- Có thể.
Lưu Vân đứng lên, bước đi khập khễnh, tư thế đặc biệt quái.
Vừa đi vài bước, dưới chân không còn, người lập tức không còn bóng dáng, chỉ nghe được thanh âm Á từ dưới đất truyền đến, sau đó bịch một tiếng.
Chu Văn xoay người xem xét, chỉ thấy vị trí vừa rồi của Lưu Vân, có một cái hố, đi qua xem xét, nơi đó nguyên bản hẳn là một cái giếng, bởi chiến đấu, miệng giếng bị đất đá và nhánh cây che giấu.
Lưu Vân lại không chú ý, bước đi của hắn lại không tiện, một chân đạp vào trực tiếp rớt xuống giếng.