Chu Văn đang ở trong lều vải cày Phó bản, đột nhiên cảm giác Ngọc Anh trong thức hải mở mắt, trên thân phát ra bảo quang.
Bảo quang từ hư hóa thực, lại xuyên qua ý thức, khiến thân thể Chu Văn cũng phát ra bảo quang óng ánh.
- Tại sao như vậy? Mệnh hồn Chư Thần Hồi Tỵ lại đột nhiên phát động?
Trong lòng Chu Văn kinh ngạc, đồng thời cảm giác có chấn động ở nơi nào đó trên thân thể mình.
Nhìn kỹ, chỗ bị chấn động, lại là hình xăm Âm Phù Tinh Linh, co một đầu Âm Phù Tinh Linh không biết bị lực lượng nào khống chế, giãy dụa muốn vỗ cánh bay đi.
Nhưng bảo quang Chư Thần Hồi Tỵ ảnh hưởng, nó không thể nào thoát ra ngoài, bị bảo quang vây khốn, như một đầu bươm bướm kẹt trong lồng.
- Chuyện gì xảy ra?
Chu Văn thử nghiệm khống chế lực lượng Chư Thần Hồi Tỵ, để lực lượng kia không ngăn cản Âm Phù Tinh Linh nữa.
Lực lượng Chư Thần Hồi Tỵ vừa thu lại, hình xăm Âm Phù Tinh Linh lập tức biến mất dưới mí mắt Chu Văn.
Mà liên hệ giữa Chu Văn và Âm Phù Tinh Linh cũng hoàn toàn biến mất, phảng phất hắn chưa bao giờ có một đầu Phối sủng như vậy. Nếu không phải Chu Văn tận mắt thấy nó biến mất, chắc hắn cũng không phát giác mình mất Phối sủng này như thế nào.
- Lực lượng gì cướp Âm Phù Tinh Linh của ta vậy?
Phản ứng đầu tiên của Chu Văn là đem năng lực Đế Thính đến cực hạn, một khu vực rộng lớn tại phụ cận, đều bị Chu Văn nghe rõ, một sợi tóc rơi trên mặt đất, cũng không thoát khỏi lỗ tai của hắn.
Rất nhanh, Chu Văn phát hiện Lưu Vân trốn trong bụi cỏ ngoài trấn, cái tên này ngồi xổm ở trong bụi cỏ, nhìn qua còn tưởng rằng hắn ở chỗ này đi bậy, nhưng nhìn kỹ, lại phát hiện tên này không cởi quần, đang ngồi đó ục ục ục thì thầm nói gì đó.
Chu Văn cẩn thận nghe, phát hiện Lưu Vân nói:
- Không biết tiểu sư đệ ta có phải động vật ăn tạp không, trên thân làm sao lại có Phối sủng rác rưởi như vậy? Tiểu sư đệ ngươi yên tâm, sư huynh có nhân phẩm, chỉ trộm một đầu Thần thoại Phối sủng của ngươi sẽ thu tay lại.