Sát Ma nghe xong, không phản ứng gì, lúc nghe Chu Văn nói đến Nguyện lực, mở miệng nói:
-Không biết, chưa nghe nói qua.
Chu Văn có chút thất vọng, vốn tưởng tìm được một chút thông tin liên quan đến Đế đại nhân, kết quả vẫn không hỏi thăm được cái gì.
Mỗi ngày Chu Văn đều để Ngọc Anh đối kháng lực lượng Trấn Ma thú, bởi hấp thu hàng loạt lực lượng cấm kỵ Trấn Ma thú, bảo quang trên người Ngọc Anh càng ngày càng mạnh, về sau Chu Văn cơ hồ không nhìn thấy rõ Ngọc Anh trong bảo quang nữa.
Bây giờ Ngọc Anh, cơ hồ đối kháng được lực lượng cấm kỵ của Trấn Ma thú, Chu Văn mượn lực lượng của Ngọc Anh, đã có thể vọt tới trước cửa Trấn Ma đại điện.
Nhưng coi như thế, Ngọc Anh vẫn không thể tiến thêm một bước, tấn thăng Hoàn Mỹ Thể.
Mà lúc này Trấn Ma lực lượng, đối với Ngọc Anh chỉ còn tác dụng cực kỳ nhỏ, Chu Văn cảm thấy lưu lại nữa cũng không có ý nghĩa gì, dự định muốn rời khỏi Bạch Vân sơn, trở lại học viện.
-Sát Ma, ta phải đi, về sau hữu duyên gặp lại.
Trước khi rời khỏi Bạch Vân sơn, Chu Văn tới chào hỏi Sát Ma một tiếng.
-Ngươi thật sự không muốn khế ước với ta sao?
Thanh âm kén đen trầm ngâm trong chốc lát.
-Ta tạm thời không có ý định khế ước cùng Thủ Hộ giả, có lẽ ta có thể giúp ngươi tìm một người tới, trở thành đối tượng để ngươi khế ước.
Chu Văn cảm thấy phù sa không lưu ruộng người ngoài, nếu chính hắn không nguyện ý khế ước, không bằng tìm một bằng hữu tới khế ước, dù sao còn hơn bị địch nhân khế ước mất.
Mặc dù Bạch Vân sơn quỷ dị, người bình thường không bào được, có điều theo thời gian trôi qua, cái đại bí mật tại các Dị thứ nguyên lĩnh vực sẽ chậm rãi bị phá giải, khó đảm bảo không người nào tiến vào nơi này.