- Chỉ là truyền thuyết thôi, chưa chắc đúng, ta thấy bản thân mình chỉ trùng hợp thôi?
Chu Văn tự nhiên không tin, nếu đây thật sự là quá trình thoát phàm, nếu hắn đi hết rồi, mà hắn có thành Tiên đâu?
-Có đúng hay không ta không biết, có điều ta biết mấy người đã từng đi qua Cầu Tiên chi lộ, người ít nhất thấy được ba bộ thi thể, còn người nhiều nhất thấy được hơn trăm cỗ thi thể.
Khương Nghiên nói.
-Ngươi thấy bao nhiêu bộ thi thể?
Chu Văn hỏi Khương Nghiên.
Khương Nghiên nhìn thoáng qua đường về, lạnh nhạt nói:
-Không biết, nói chúng thi thể ta nhìn thấy tràn đầy vách núi, núi thây, chỉ thấy thi thể không thấy dáng núi đâu?
-Vậy thì truyền thuyết kia không đúng rồi, ta và ngươi đều là sinh viên, cùng lắm giết vài người? Làm sao nhiều tội như vậy được?
Chu Văn nhìn Khương Nghiên, kỳ thật hắn không tin Khương Nghiên có thể nhìn thấy nhiều thi thể như vậy.
-Theo kế hoạch hành động.
Khương Nghiên lại không nói thêm gì nữa, hướng về phía cổ thụ đang xiêu xẹo kia.
Khương Nghiên vừa đi vừa triệu hoán ra hai Phối sủng, một đầu Cự xà màu đen, thân thể to chừng miệng chum, dài hơn mười mét, toàn thân đen như mực.
Kỳ dị, Cự xà này lại không có mắt, chỉ đứng yên không ngừng lè lưỡi.
Con Phối sủng khác cũng màu đen, có điều nó là một võ sĩ mặc khôi giáp màu đen, trên mặt có mặt nạ màu đen, trên lưng có hai đao, chắc hẳn là Ám Vực Thiên Vương.
Chu Văn không dám sơ suất, triệu hoán Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Hoàng Kim Chiến Thần Kích, còn Chúc Long hóa thành trạng thái Đồng kính xuất hiện, không phải vạn bất đắc dĩ, Chu Văn cũng không muốn sử dụng Động Chúc thị giới.
Căn bản tên tuổi Bạch Trạch có số có má, Chu Văn không chắc Động Chúc thị giới có thể giải quyết nó không, vạn nhất không hiệu quả, ngược lại chọc tức nó, đến lúc đó người thua thiệt lại là mình.