- Không tốt, xảy ra chuyện.
Lữ Vân Tiên nói xong, xông vào trong thông đạo, không do dự chút nào.
-Văn thiếu gia nói, vô luận xảy ra chuyện gì, đều không thể vào…
Hứa Văn giữ chặt Lữ Vân Tiên.
-Hiện tại đến lúc nào rồi, vạn nhất Chu Văn nguy hiểm đến tính mạng, chúng ta phải giao phó thế nào với Đốc quân và An phó quan? Huống chi Văn thiếu gia đối với chúng ta có ân cứu mạng.
Lữ Vân Tiên hất Hứa Văn ra, trực tiếp vọt vào.
Hứa Văn khẽ cắn răng, cũng vọt vào theo, nàng hiện tại cũng không lo được nhiều như vậy.
Hai người một đường xông vào, lại nghe được âm thanh lệ khiếu kinh khủng, còn có tiếng va đập ầm ầm, trong lòng lo lắng, chỉ sợ đầu Chúc Long đã bạo nộ rồi.
Tiếng kêu kinh khủng không ngừng dồn dập quanh đường hầm, một bên khác đám người Lôi giáo sư đang bố trí đủ loại thiết bị đều nghe thấy.
-Không tốt, là thanh âm Chúc Long, nó đã bị kinh động, không phải Chu Văn mở đại môn Thần điện Chúc Long thủ hộ chứ?
Lôi giáo sư biến sắc, lập tức chạy về phía bên kia.
Khúc Thanh Vân nghe, cười trên nỗi đau của người khác nói:
-Chu Văn ngạo mạn như vậy, khẳng định tự cho bản thân có mấy phần bản sự, mở đại môn Kim loại Thần điện.
Những chuyên gia nghiên cứu này đều rất rõ, Chúc Long là Thần thoại Dị thứ nguyên sinh vật chân chính, không phải Ngạo Nhân tượng có thể so sánh, tất cả cơ hồ nghĩ hắn phải chết không nghi ngờ, trước đó bọn hắn đã mất rất nhiều Sử thi Phối sủng.
Lúc đám người Lôi giáo sư chạy về phía Ngạo Nhân tượng, tiếng lệ khiếu của Chúc Long đột nhiên đình chỉ.
Lữ Vân Tiên cùng Hứa Văn lại đã chạy đến trước cửa Thần điện, thấy đầu Chúc Long vô cùng to lớn, đây là lần đầu tiên bọn hắn thấy tận mắt Chúc Long.
Mặc dù trước kia bọn hắn đã biết bên trong có Chúc Long, thế nhưng thấy Chúc Long không phải bọn hắn, mà là Phối sủng bọn hắn cho vào.