- Lữ Vân Tiên, ngươi đừng đi trước, trước tiên điều tra sự tình tế phẩm trước, trước khi điều tra rõ ràng, đừng cho bất luận kẻ nào rời khỏi Thần điện. Còn nữa tìm đám ngươi đáng tin cậy tới bảo vệ nhóm chuyên gia Lôi Chí Quốc, đừng để kẻ nào thừa dịp lợi dụng.
Chu Văn dặn dò Lữ Vân Tiên.
-Văn thiếu gia, ta đi làm ngay.
Lữ Vân Tiên chảo theo nghi thức quân đội, xoay người rời đi.
Bọn người Lôi Chí Quốc còn chưa phản ứng kịp, Chu Văn một đao trảm Ngạo Nhân tượng, khiến bọn hắn chấn động quá mãnh liệt.
-Lôi giáo sư, bọn ta ở đây chờ Lữ Vân Tiên, các ngươi cứ đi tới chỗ Cùng Kỳ trước. Hứa Văn, ngươi ở lại cùng ta.
Chu Văn dứt lời, hướng về thông đạo dẫn đến chỗ Chúc Long.
Hứa Văn vội vàng đi theo, đám người Lôi Chí Quốc hai mặt nhìn nhau.
-Trước kia nghe nói Chu Văn An gia chọc không ít chuyện, khiến quan hệ An gia và cao tầng Liên bang càng thêm ác liệt, xem đồn đãi không tin hoàn toàn, An gia bảo đảm hắn như vậy, quả nhiên có đạo lý, hiện tại hắn vẫn đang đi học đi?
Lôi giáo sư nhìn Ngạo Nhân tượng bị chém thành hai nửa, cảm thán nói.
-Nghe nói hắn chỉ là sinh viên năm nhất.
-Tầm mười sáu mười bảy tuổi, tuổi nhỏ mà có thành tựu như vậy, nếu hắn ở Lôi gia ta, Lôi gia ta muốn bênh vực hắn hơn.
Lôi giáo sư nói.
Khúc Thanh Vân hừ lạnh nói:
-Hắn là đệ tử Vương Minh Uyên, ai biết hắn lén lút làm cái gì, nếu không một người đệ tử như vậy, tại sao đệ tử hắn có thành tựu như vậy.
Lôi Chí Quốc liếc mắt Khúc Thanh Vân thâm trường nói:
-Thanh Vân, chúng ta làm công tác nghiên cứu, kiêng kỵ nhất chính là để cảm xúc ảnh hưởng đến phán đoán bản thân.
Khúc Thanh Vân nghe vậy sắc mặt khẽ biến, có điều rất mau khôi phục như bình thường, cung kính nói:
-Lão sư giáo huấn phải, ta biết nên làm thế nào.
-Mọi người nghỉ ngơi một chút, chờ Lữ doanh trưởng dẫn người tới, chúng ta đi Cùng Kỳ Thần điện, bây giờ không có Ngạo Nhân tượng chế ước, chúng ta có thể công tác trong thời gian dài, lần này ta an bài công việc mới…